Thứ Sáu, ngày 30 tháng 9 năm 2016

DƯ LUẬN ĐỒNG TÌNH VỤ TRỊNH XUÂN THANH "NGÃ LEXUS"

Liên quan đến con Lexus mà các cơ quan chức năng đã tìm ra nhiều những sai phạm liên tiếp của ông Trịnh Xuân Thanh trước đây. 

Trước hết phải kể đến việc ông đã thiếu trách nhiệm dẫn đến nhiều sai phạm trong quá trình quản lý, điều hành hoạt động của Tổng công ty xây lắp dầu khí Việt Nam. Nhìn con số 3.262 tỷ đồng theo thống kê ước tính thua lỗ của công ty này mà choáng. 

Khi nhiều sai phạm lần lượt bị "lòi" ra đó thì Trịnh xuân Thanh nhanh chóng rút lui mà vẫn cố tỏ vẻ "ngửng cao đầu", nào là viết đơn xin ra khỏi đảng, rồi nào là xin đi nước ngoài chữa bệnh các kiểu. 


Các trang lề trái cũng được dịp, mượn chuyện ông Thanh để nói xấu, chửi bới chế độ theo cái cách mà bấy lâu nay vẫn dùng. Người ta dùng từ "đào tẩu" để nói về việc ông Thanh ra nước ngoài có lẽ chuẩn không cần chỉnh. Một Lệnh truy nã toàn quốc và quốc tế được cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an chính thức thông báo. 

Đó có thể xem là tiếng nói chính thức của cơ quan cảnh sát điều tra nói riêng, của Đảng và của dân tộc Việt Nam nói chung về việc “Việt Nam kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng” và “không cho phép kẻ đã gây ra thiệt hại lớn cho tiền của là mồ hôi công sức của nhân dân có thể thoát tội”.

Dư luận cả nước hiện đang bày tỏ sự đồng tình, ủng hộ, đồng thời cho rằng, các cơ quan chức năng cần sớm bắt giữ và “di lý” đối tượng về Việt Nam để xử lý theo quy định của pháp luật Việt Nam. Sẽ có rất nhiều những luận điệu từ các trang mạng lề trái, các trang sặc mùi phản động đưa ra. Nhưng để ý mà coi, toàn mượn chuyện để xảo ngôn.
Xin được trích Lệnh truy nã đối với ông Trịnh Xuân Thanh như sau: "Họ tên: Trịnh Xuân Thanh; Giới tính: Nam. Sinh ngày 13-2-1966 tại Hà Nội. Đặc điểm nhận dạng: Cao 1m72, màu da vàng, tóc đen, lông mày ngang, sống mũi: thẳng, dái tai chúc, mắt đen. Được xác định bỏ trốn ngày 16-9-2016. Cơ quan điều tra yêu cầu khi bắt được người bị truy nã, báo ngay cho Cảnh sát điều tra Bộ Công an theo các số điện thoại: 0692322577; 0913229847". 

Minh Anh 

GỬI CÁC BẠN "TAY NHANH HƠN NÃO"

Ngồi cả tối đọc comment của nhiều người về vụ việc liên quan đến anh cảnh sát và người đàn bà hàng rong, thực sự, tôi muốn nói nhiều lắm, muốn viết nhiều lắm cho "hạ hỏa". Tôi biết, ở vào vị trí của anh cảnh sát trẻ lúc này có lẽ sẽ thật khó để chịu đựng được những áp lực mà anh bạn vừa mới trải qua. 


Nhưng anh cứ yên tâm, cứ tin vào lương tâm nghề nghiệp của mình. Bởi vì còn có tôi và rất nhiều người nữa hiểu chuyện, tỉnh táo và tin tưởng ở anh. Khi mà hầu hết tất cả mọi người đều bức xúc với hành động của anh, họ cho rằng “không có nhân tính”, rồi thì “Cuộc sống mưu sinh họ mới đi làm thêm kiếm tiền, vậy mà cũng không tha, đánh con gái như vậy thì làm công an gì nữa, thiếu gì cách để nhắc nhở, ra tay đánh như vậy sao được” hay “Lại cậy có chức có quyền xử ép dân. 

Chẳng xứng đáng đứng trong hàng ngũ của lực lượng công an chút nào cả”.... còn rất nhiều những bình luận, những lời lẽ xúc phạm đến anh và đến cái nghề anh đang làm. Nhưng anh hãy tin tôi những gì tôi nói. Anh đừng vì những lời lẽ đó mà áp lực, mà gục ngã trước vụ việc này. Thật sự là lúc đầu, quá nhiều người đã đánh giá anh chỉ vỏn vẹn có trong vài phút ngắn ngủi của đoạn clip đó. 

Nhưng anh cứ lên mạng mà coi, vẫn còn nhiều người tỉnh táo lắm, họ quyết tìm ra cái bản chất và rồi mọi thứ đã rõ ràng rồi anh bạn. Người đàn bà kia dù có thủ đoạn đến đâu cũng làm sao giả tạo được trước sự thật mụ là đối tượng hoạt động trong đường dây chăn dắt người ăn xin và thu tiền bảo kê buôn bán hàng rong ở khu vực Hồ Con Rùa. Anh bạn à, tôi biết anh bạn đã làm đúng nhiệm vụ và đúng với lương tâm của mình.

Anh mời người đàn bà kia về cơ quan Công an làm việc đàng hoàng, nhưng thay vì đã không chấp hành còn văng tục chửi 3 đời cũng như đứa con trong bụng vợ của anh, xông vào cào cấu anh. Và việc phải dùng vũ lực để ngăn chặn hành vi tấn công của đối tượng trong lúc này tôi hiểu chứ, nhiều người hiểu chứ. Bởi chúng tôi luôn nhìn sự việc hai chiều. Tôi cũng mong những người có mặt ở đó chứng kiến được đầu đuổi vụ việc thì xin hãy lên tiếng giúp tôi. Người đàn bà kia đã chửi anh cảnh sát nào là "Đồ chó mất dạy, mày đẻ con ra không có lỗ đít....".. 

Với tôi, tôi không thể chấp nhận được việc đó. Tôi cũng đi khá sâu vào vụ này, theo như thông tin từ người dân tại khi vực này thì người đàn bà và đội ngũ tay chân của bà ta bảo kê này hiện đang thu tiền tháng của những người bán hàng rong tại Hồ Con Rùa là 3 triệu / tháng. Điều này các bạn ở Sài Gòn chắc ít nhiều cũng biết, gần đây, tình hình mất an ninh trật tự, những vụ cướp giật, chém giết vẫn còn tiềm ầm nhiều diễn biến phức tạp. 

Thử hỏi rồi sẽ ra sao nếu không có những anh cảnh sát trẻ hăng hái, nhiệt tình, hết mình vì công việc, vì sự bình yên của người dân. Một người như mụ đàn bà kia đã đủ lắm rồi để làm cho xã hội loạn. Sao nhiều bạn trẻ vẫn không nhìn ra được việc lần này để rồi thay vì xúc phạm, chửi bới mà hãy cảm ơn những người đáng được cảm ơn. 

Tôi cũng muốn nhân đây, nhắn nhủ đến các bạn sử dụng mạng xã hội rằng, hãy nhìn nhận sự việc thật đầy đủ, khách quan và đúng lương tâm của mình. Vì có thể chỉ vì những chia sẻ, những lời bình luận của các bạn mà đã giết chết tất cả mọi thứ mà 1 người đã gây dựng bao năm và còn cả tương lai phía trước. 

Còn với anh bạn Hải, anh bạn cứ yên tâm, hãy cứ vững tin vào cái nghề anh đã chọn, hãy cứ tin tưởng ở lương tâm nghề nghiệp của mình. Tôi và nhiều, rất nhiều người nữa sẽ đồng hành và giúp anh vượt qua được cái vực thẳm trước mắt. Fighting!

Lương Thành  

Linh mục Đặng Hữu Nam lầm đường lạc lối

Việc Cha Anton Đặng Hữu Nam (giáo xứ Phú Yên, Nghệ An) tổ chức, hướng dẫn cho gần 600 giáo dân Phú Yên, Quỳnh Lưu, Nghệ An đi kiện dưới sự hậu thuẫn của tổ chức khủng bố Việt Tân thông qua một số hội nhóm xã hội dân sự trong nước là việc làm đi ngược lại với đường hướng hành đạo của tôn giáo.


Bà con giáo dân là người cả tin, có niềm tin sâu sắc vào Chúa, vào vị cha xứ đứng đầu nhưng họ không biết được rằng, chính vị quản xứ biến chất này đã câu kết với những kẻ chống đối dụ dỗ, lừa phỉnh rồi ngây ngô tin theo những lời lẽ mà  linh mục nói với họ rằng đó là lời chúa răn, lời dạy bảo của đức Cha nhưng thực chất là kích động biểu tình, chống phá. Thế nên, những giáo dân không nghi ngờ gì về chiêu bài "khởi kiện" do Cha Đặng Hữu Nam cầm đầu, chỉ biết đi theo đoàn và đến địa điểm mà Cha chỉ đạo, thậm chí mọi hành vi đều do cha Nam phát lệnh. Điều này chứng minh rằng, việc tổ chức bà con đi khởi kiện chỉ là cái cớ để vận động bà con và nhằm thực hiện ý đồ xấu là gây rối, làm loạn.

Chính Đặng Hữu Nam đã phá vỡ truyền thống tốt đẹp của các tôn giáo trong việc phát huy tinh thần đoàn kết, đường hướng đồng hành cùng dân tộc cùng nhân dân cả nước chung sức, đồng lòng xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, phát triển bền vững. Bỉ ổi hơn, Đặng Hữu Nam cùng với các linh mục khác như: Giuse Trịnh Ngọc Hiên (Đống Đa, Hà Nội), Antôn Lê Ngọc Thanh (quận 3, Sài Gòn) công khai số tài khoản để kêu gọi các nhà “hảo tâm” gửi tiền viện  trợ trang trải nhiều chi phí như: tiền thuê xe, tiền mua nước uống, lều bạt dựng che nắng mưa, tiền ăn, tiền in khẩu hiệu cho những một loạt hành động chống phá này của y. Nhờ đó, linh mục này ngay sau đó đã được các trang thông tin lề trái khen ngợi hết lời, coi như là “một tấm gương lớn về sự dấn thân vì hòa bình, công lý và sự thật”.

Thái Văn Hợp và bây giờ là Đặng Văn Nam - những linh mục đứng đầu giáo xứ  hướng đạo nhưng lại đầu têu vận động bà con, trẻ em giáo dân đi biểu tình vì môi trường biển. Những hành động vì môi trường vẫn được các cha vận dụng triệt để nhằm tạo ra mâu thuẫn giữa bà con giáo dân với chính quyền, với Đảng và Nhà nước. Có lẽ đã đến lúc, giáo xứ Vinh nói riêng và giáo hội Phật giáo Việt Nam cần có sự lên tiếng và có hình thức răn đe đối với những người đã và đang làm “vấy bẩn” hình ảnh tốt đẹp của tôn giáo./.
                                                                                                Phúc Khang

Thứ Tư, ngày 28 tháng 9 năm 2016

KẺ HÁM LỢI, NGƯỜI ẢO TƯỞNG

Hai nhân vật tôi muốn nói đến ở đây cũng chính là hai kẻ đứng đằng sau những luận điệu kích động trong thời gian vừa qua, đặc biệt là mấy ngày gần đây: linh mục Trần Đình Lai và luật sư dân chủ biến chất Trần Vũ Hải. 



Một bên là có vị luật sư “ờ thì” cũng có học vấn chút ít nhưng rất nhiều kinh nghiệm “chống phá”, kết hợp với một vị linh mục “hám lợi” với một bên là một bộ phận nhỏ bà con ngư dân có trình độ hiểu biết pháp luật thấp, lý sự “cùn”. 

Chuyện là liên quan đến thông cáo báo chí từ văn phòng luật sư Trần Vũ Hải về việc hoàn tất hồ sơ để giúp giáo dân xứ Đông Yên, xã Kì Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh gửi hồ sơ lên Chính phủ và Quốc hội yêu cầu Chính phủ trích 2000 tỷ đồng từ khoản đền bù thiệt hại 11 nghìn 500 tỷ của Fomosa để hỗ trợ riêng cho giáo dân xứ Đông Yên. Có vài ba vấn đề thế này: Theo hướng dẫn kê khai thiệt hai chung của Chính phủ đưa ra thì đã được tính toán rất kỹ, khách quan và công bằng. 

Vì thế mà việc giáo xứ Đông Yên đưa ra yêu cầu với Chính phủ về việc trích 2000 tỷ đồng từ khoản đền bù thiệt hại 11 nghìn 500 tỷ của Fomosa để hỗ trợ riêng cho giáo dân xứ Đông Yên có rất nhiều điểm vô lý và có chứa lợi ích cá nhân ở trong đó. Nếu xứ nào, xã nào cũng tự đặt ra một cách tính riêng thì không bao giờ có một sự thống nhất trong đền bù thiệt hại. 

Chúng ta đều rõ việc Chính phủ đã có hướng dẫn chung và cam kết các khoản tiền hỗ trợ sẽ chia công khai, minh bạch, công bằng nên không thể có một yêu sách phi lý như vậy được. Phải không? Với riêng suy nghĩ chủ quan của tôi thì tôi tin rằng với những giáo dân Đông Yên chất phác, hiền lành, chắc chắn họ không nghĩ tới cách tính “hám lợi”đó. 

Cách tính này, số tiền này, vụ việc này, chiêu trò này chắc chắn phải có những kẻ đứng đằng sau kích động, xúi dục, là Trần Đình Lai với sự hỗ trợ về mặt pháp lý của luật sư ít tài nhiều tật Trần Vũ Hải. 

Với chiều trò này, Trần Vũ Hải chắc đã chuẩn bị tương đối đầy đủ những kế hoạch, những luận điệu….núp kỹ dưới lớp vỏ bọc giáo dân để trục lợi về mặt kinh tế là cái chắc. 

Điều đó không phải là không có lý khi một vị luật sư toàn lợi dụng sự thiếu hiểu biết pháp luật của người dân, rồi hướng dẫn người dân làm những việc trái ngược với hướng dẫn của chính quyền, chẳng cần biết kết quả thế nào thì vị luật sự này cũng sẽ nhận được món hời kha khá.

Lương Thành 

ĐÒI QUYỀN CHO DÂN HAY VỤ LỢI CÁ NHÂN?

Ngày 26/5/2016, Đặng Hữu Nam, Linh mục quản xứ giáo xứ Phú Yên (Quỳnh Lưu) thuộc giáo phận Vinh đã kích động 600 giáo dân kéo về thị xã Kỳ Anh để “khởi kiện” Fomosa. Ông rao giảng với con chiên rằng đó là “hành trình đòi quyền lợi cho ngư dân”. Vâng, nhìn nhận sự việc về ngoài thì ai cũng nghỉ ngay đó đúng là một hành trình đòi quyền lợi chính đáng cho ngư dân. Nhưng mọi người quan sát kỹ những hoạt động trong thời gian gần đây của vị linh mục này thì sẽ dễ dàng nhận ra rằng những hoạt động này có thực sự vì quyền lợi của ngư dân hay nó chỉ phục vụ cho những toan tính hèn hạ của những kẻ nhân danh Chúa để mưu cầu lợi ích cá nhân? 




Đối với cộng động mạng thì sẽ chẳng ai xa lạ gì với Đặng Hữu Nam. Đặc biệt là vào đầu năm nay, lợi dụng sự cố môi trường do Công ty Fomosa gây ra tại 4 tỉnh miền Trung, linh mục Nam đã cấu kết với các đối tượng chống đối khác tổ chức tuyên truyền, kích động người dân núp bóng dưới cái gọi là “tuần hành vì môi trường” để tụ tập đông người, biểu tình chống chính quyền gây mất an ninh, trật tự trên địa bàn tỉnh Nghệ An. Mấy ngày gần đây, ông Nam lại còn đưa ra cái gọi là “đệ đơn kiện Fomosa”. Để phục vụ việc khởi kiện Formosa, Đặng Hữu Nam đã sử dụng các nhóm truyền thông công giáo giúp đỡ trong việc thu thập tài liệu, hình ảnh phản ánh thiệt hại của bà con giáo dân ( Đứng đầu các nhóm truyền thông này chủ yếu là các đối tượng từng có tiền án về tội xâm phạm ANQG và là các viên của tổ chức phản động “Việt tân” như Thái Văn Dung, Trần Minh Nhật, Lê Đình Lượng, Lê Văn Nhàn, Nguyễn Văn Duyệt…). Ông ta sử dụng cái danh xưng “linh mục”, “chủ chăn” của mình để lôi kéo, ép buộc những giáo dân trong giáo xứ của mình kéo lên thị xã Kỳ Anh (Hà Tĩnh) để “kiện” Fomosa và theo như "cha đạo" nói đó chính là vì quyền lợi của chính các ngư dân chúng ta. Xét về góc độ xã hội thì tôi đánh giá cao ông vì ông đã thành công trong việc vận động, lôi kéo các giáo dân để thực hiện ý đồ của mình với lý do rất hợp lý, hợp tình bởi ông đã biết nắm bắt về cả giáo lý, giáo luật, pháp luật và tâm lý để tập hợp giáo dân 


Xin thưa ông linh mục “đáng kính”, sự cố môi trường ở 4 tỉnh miền Trung đến nay đã có đầy đủ kết luận của các cơ quan có thẩm quyền và đã có đánh giá mức độ ảnh hưởng nghiệm trọng của nó đối với đời sống của các ngư dân, môi trường biển và nền kinh tế nước nhà. Lỗi thì họ đã nhận, giải pháp thì Fomosa đã đưa ra và cam kết khắc phục và bồi thường thiệt hại. Việc cần thiết bây giờ là phải nhanh chóng tìm giải pháp để khắc phục ô nhiễm và ổn định đời sống cho bà con ngư dân vùng bị ảnh hưởng. 

Nếu ông là người có trách nhiệm, là người công dân tốt và là người giáo dân tốt sao không ông có hoạt động đối thoại, hiến kế với chính quyền để cùng tìm giải pháp?. Đằng này ông cố tìm mọi cách để kích động nhân dân, tổ chức khiếu kiện đông người làm phức tạp thêm tình hình, đây là mưu nham kế hiểm để gây chia rẽ, làm mất lòng tin của giáo dân với chính quyền hay sao? Đòi quyền lợi cho ngư dân ư? Vậy thì ông giúp dân đòi quyền lợi gì thưa ông linh mục?. Cái đơn kiện nặng đến ngàn tấn hay sao mà ông phải huy động đến hàng trăm giáo dân? Chưa kể ông còn bắt cả phụ nữ, trẻ em đi kiện phải đứng giữa trời nắng nóng!. Trong khi đó ông có thể tự một mình đến cơ quan chức năng để nộp đơn. Đằng này ông tổ chức rầm rộ giáo dân kèn trống vào để gây áp lực với chính quyền Hà Tĩnh. 

Ông lôi kéo giáo dân đi một chặng đường dài, không biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu tháng mới có thể giải quyết xong; trong khi đó giáo dân còn phải làm ăn sinh sống không chỉ cho bản thân mà còn cho cả gia đình. Chưa thấy là sẽ được gì nhưng những thứ đang mất thì đang hiển hữu trước mắt. Kiện cáo dài ngày sẽ làm ảnh hưởng đến công ăn việc làm, đến thu nhập và đến các sinh hoạt bình thường không chỉ của gia đình giáo dân mà còn của một bộ phận trong xã hội. Ông tuyên bố trên mạng rằng ông đã bỏ ra tận 4 đến 5 tỷ đồng để giúp chúng tôi đi kiện. 

Tôi tự hỏi một vị linh mục như ông lấy đâu ra nhiều tiền đến thế? Tại sao có nhiều tiền như thế ông không mang ra để ủng hộ cho ngư dân chúng tôi lấy vốn làm ăn mà lại kéo chúng tôi vào cuộc kiện cáo này? Một cuộc kiện cáo phải chăng là phục vụ cho mục đích của cá nhân ông là để chống phá chế độ và để nhận được viện trợ từ các tổ chức phản động ở cả trong và ngoài nước?

Lời cuối cùng muốn nói với ông linh mục Đặng Hữu Nam rằng đất nước Việt Nam có luật pháp và luật pháp ấy bảo vệ nhân dân Việt Nam, trong đó bao gồm cả "nhân dân Việt Nam theo đạo Công giáo!". Vì vậy, nhất nhất mọi hành vi, hành động trên lãnh thổ của "quê hương Việt Nam" đều phải tuân thủ theo luật pháp của Nhà nước Việt Nam! Mọi âm mưu của ông cho dù có được che đậy kín đáo đến mức độ nào thì cũng sẻ bị vạch trần.

Lan Chi 

VIỆT NAM KHÔNG CÓ TỰ DO BÁO CHÍ?

Theo thống kê, đến đầu năm 2016, Việt Nam có 845 cơ quan báo chí, trong đó 67 đài phát thanh truyền hình, 99 báo, tạp chí điện tử. Nếu tính cả mạng xã hội và trang tin điện tử tổng hợp thì số lượng cơ quan đơn vị truyền thông của Việt Nam được nhà nước cấp giấy phép đứng đầu châu Á. Các tổ chức nhân quyền và nhiều cá nhân luôn mồm kêu ca Việt Nam không có tự do báo chí, đấy là một cái nhìn thiếu khách quan, ác cảm với Nhà nước Việt Nam.


Việt Nam không những có tự do báo chí mà báo chí ở Việt Nam còn quá tự do. Đề án quy hoạch báo chí đã được Bộ chính trị thông qua từ 2015, không hiểu vì lý do gì cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không ký cho tới lúc về hưu. Đến nay, quy hoạch đó trở thành quy hoạch treo và không còn cơ quan nào nhắc đến nữa, Báo chí cứ thế tự do, đến nay thì đã loạn!

Báo chí đã để xảy ra khủng hoảng truyền thông tầm quốc gia trong vụ Formosa. Cán bộ trẻ giữ trọng trách luôn được truyền thông chính thống ca ngợi, nhưng người trẻ giờ lại đâm ra sợ cả các cơ quan báo chí, sợ dư luận, sợ cán bộ già thì không hay ho gì.

Báo chí hiện nay có phần khác thời ông Đinh Thế Huynh. Ông Huynh xuất thân từ lính chiến trường, học báo chí bài bản ở Liên Xô rồi đi làm báo “ở ngay trong bụng” nên hiểu rõ báo chí và có cái uy khá lớn. Thời ông Huynh, không có cơ quan báo chí nào dám đăng thông tin về Chủ tịch Quang, Tổng Bí thư Trọng, Thủ tướng Phúc… như tờ VNExpress, Dân trí, VTV24…



Báo chí lộn xộn, bát nháo hơn chợ trời. VTV thả sức buôn sóng, báo điện tử ghè doanh nghiệp lấy tiền. Đề tài ưa thích của báo chí thời nay là cứ đưa thông tin lấp lửng để những kẻ bất lương lấy cớ là bôi nhọ Nhà nước. Một đứa trẻ tự tử vì bức xúc gia đình bị đưa tin rầm rộ là không có tiền mua áo mới đi học, một người chết chở trên xe máy bị đưa lên thành Nhà nước không lo cho người nghèo, rồi dự án thép Cà Ná… Báo chí mà cứ kiểu này thì không bao lâu, dân chúng cũng thù ghét thể chế vô cớ như báo chí Liên Xô đã từng làm.

Báo chí đã loạn đến mức lãnh đạo cơ quan định hướng cho báo chí lại đi ghi âm họp giao ban Ban Tuyên giáo, lấy nội dung cuộc họp gửi cho mạng xã hội để bêu riếu sự chỉ đạo của ban này như một trò cười cho cá nhân và kích động dư luận.


Một facebook cho biết thông tin chỉ đạo được gửi qua thư điện tử cho báo chí

Vậy nên, chỉ có những kẻ mắt không tròng mới kêu ca Việt Nam không có tự do báo chí.

Minh Nam 

ĐỪNG ĐỂ LÒNG YÊU NƯỚC BỊ LỢI DỤNG

Ngày 26/9/2016, trên trang facebook của Việt Tân đã đăng tải một đoạn video với tiêu đề là “Khoảng 600 người dân Quỳnh Lưu quyết định cùng đi kiện tập thể Formosa” kèm theo các lời bôi nhọ Đảng , Nhà nước ta. Đúng như dự đoán bọn Việt tân lại xuất hiện góp mặt vặn lưỡi bơm đểu, kích động quần chúng nhân dân với tham vọng tạo dựng “phong trào” biểu tình vì môi trường trong cả nước.

Linh mục Anton Đặng Hữu Nam (giữa) kích động ngư dân kiện Formosa
Như chúng ta đả biết Formosa là thủ phạm gây ra thảm họa môi trường. Sự phẫn nộ, căm giận trong lòng nhân dân, nhất là người dân vùng biển nghèo miền Trung là điều thực tế. Vì vây, việc xử lý đối với Formosa trở thành một câu hỏi hóc búa bởi lẽ Formosa vừa là “kẻ thù” của người dân lại vừa là đối tác kinh tế của đất nước. Việc cư xử với Formosa trong vấn đề môi trường ở các tỉnh miền Trung quyết định hình ảnh tốt hay xấu của Việt Nam trên trường quốc tế. Định hướng hành động của người dân trở thành vấn đề cấp bách hơn bao giờ hết.Hành động của Formosa là trái pháp luật, gây ra hậu quả nghiêm trọng cho môi trường, ảnh hưởng tới cuộc sống bình yên của người dân vùng biển miền Trung.

Thế nhưng Formusa đã nhận lỗi, cam kết đền bù thiệt hại, tham gia phục hồi môi trường biển và tạo điều kiện để người dân chuyển đổi nghề nghiệp. Những hành động này dù muộn màng nhưng thể hiện sự ăn năn, hối lỗi và mong muốn muốn hợp tác của Công ty Formosa. Vì vậy,việc xử lý Formosa phải căn cứ theo mức độ vi phạm, thực tế đất nước cũng như phù hợp với cách thức xử lý của quốc tế đối với những vụ việc tương tự để từ đó có biện pháp thích hợp. Đó chính là cách hành xử văn minh, đồng thời thể hiện truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta. Đó cũng là tinh thần vừa đấu tranh, vừa xây dựng cùng nhau phát triển kinh tế lâu dài.Vậy mà Việt Tân lại chơi một trò trẻ trâu, đòi hỏi thì ai mà chẳng có, nhiều là đằng khác, nhưng quan trọng có được không? Con người lòng tham vô đáy, đòi hỏi như thế nào cho đủ, làm sao hài hòa lợi ích giữa các bên mới khó.Lũ chó đẻ Việt Tân chắc lại nghĩ đến tiền? 11 nghìn tỷ sao? Quá nhỏ bé so với những gì người dân đang chịu đựng. Điều quan trọng FORMOSA đã cúi đầu nhận tội với những cam kết không tái phạm, chịu trách nhiệm với môi trường biển, với ngư dân , điều họ mong muốn nhất chính là môi trường biển được đảm bảo, trở lại bám biển kiếm kế sinh nhai, không chỉ đời này mà còn thế hệ sau sau nữa.

Bất chấp sự thật đó bè lủ Việt lại kêu gọi biểu tình,tụ tập nhằm mục đích trước tiên là tiền, có hoạt động chúng mới có tiền, chẳng biết có ai chơi không, hay chúng tự sướng với nhau? Nhưng cơ bản là có tiền.Sau đó là PR bản thân, tỏ ra quan tâm đến dư luận, đến ngư dân miền Trung lắm, nhưng cơ bản qua đây chúng đánh bóng tên tuổi.Tiếp đến, chúng lợi dụng những bức xúc của người dân để gây sức ép lên Đảng, Nhà nước .Sự triệt phá đến cùng không thể bù đắp hết những hậu quả xảy ra mà chỉ làm tổn hại thêm đất nước, chỉ khiến một khu công nghiệp hiện đại trở thành khu công nghiệp "ma", chỉ khiến kinh thế địa phương thụt lùi, chỉ giảm uy tín môi trường đầu tư của Việt Nam. Thế chúng ta mới hiểu rỏ sự sâu cay , thâm đọc của bè lủ Việt Tân.

Loa Làng

QUÁI THAI NHÌN "GS TƯƠNG LAI" SẼ RÕ!

Quái thai chính trị 

Khi ông Tổng bí thư thăm Trung Quốc thì Tương lai cho rằng Việt Nam thân Tầu, tránh Mỹ, Mỹ cần phải trị Việt Nam. Đến khi ông Tổng bí thư qua thăm Mỹ, thì Tương Lai và đồng đảng của y thi nhau đăng bài kêu gọi Mỹ đừng tiếp đón lãnh đạo Việt Nam bởi vô vàn lý do nhân quyền, dân chủ mà chúng tự bịa đặt vu cáo. 


Quái thai học vị 

Ai đã từng đọc lý lịch trích dọc của Tương Lai thì hẳn đã rõ, ông này mới chỉ dừng lại ở trình độ phó giáo sư chuyên ngành xã hội học. Tuy nhiên để tăng uy tín chống phá, tăng khả năng nhận trợ cấp của nước ngoài, hắn lén lút bí mật đi xin xỏ học vị "giáo sư". Hẳn là nhiều người sẽ đoán ngay ra ai là người hắn xin xỏ. Xin thưa đó là lũ kền kền diều hâu, chim lợn viên trên mạng- những thành phần hầu hết đều đã từng kinh qua tù tội, chúng hy vọng với mác "Záo Sư", các sản phẩm chống đối của y sẽ bốc mùi xa hơn, lâu hơn và dai hơn. 


Quái thai tư tưởng 

2/3 đời hắn có lẽ sẽ là mở mắt là thấy chủ nghĩa Mác, mở tai là nghe thấy tư tưởng Bác Hồ, bắt đầu bập bẹ ê a đọc viết là đã va chạm lý tưởng chủ nghĩa xã hội. Vậy mà 1/3 đời hắn còn lại là gì? Hắn đã nhìn gì, nghe gì, đọc gì, viết gì? Câu trả lời hay nhất chính là sự mù quáng, quáng dị về tư tưởng. Thành phần biến chất nhất trong các thể loại thành phần, chống đối nhất trong các thể loại chống đối. Sẵn sàng quay ngoắt 180 độ chống lại lý tưởng của cả một dân tộc, bám đít ngoại bang, ăn cơm thừa canh cạn cùa bọn phản bội lưu vong ngoài nước. 

Quái thai đạo lý 

Đời người quý lắm tình thầy trò, ai ai cũng chân trọng khắc ghi. Không biết trong quãng thời gian Tương Lai gắn bó với Thủ tướng Võ Văn Kiệt, người chính hắn suy tôn là thầy hắn đã nghĩ gì, để mà hôm nay... Quái dị thay, mọi đường lối của thầy Võ Văn Kiệt, Tương Lai đem ra làm cái cớ để phá rối nội bộ, chia rẽ bè phái, cát cứ trong nội bộ lãnh đạo đảng, nhà nước, phục vụ lợi ích cho bọn ngoại bang. Thầy Kiệt mong muốn hàn gắn vun vén cho quan hệ Việt Trung bao nhiêu thì trò Lai ra sức cắn xé, phá hoại bấy nhiêu. 

Một quái thai hoàn chỉnh tại nhiều góc độ, chẳng cần Holywood tạo dựng, ngay trong thời buổi này chúng ta đã có thể lấy ngay Tương Lai làm ví dụ điển hình. Nếu không dừng lại và thay đổi ngay những quan điểm, hành động như hiện nay, cộng đồng mạng dám đảm bảo tương lai của Ngáo sư Tương lai sẽ không phải là bên người thân vui hưởng tuổi già mà là bên cạnh song sắt ngục tù và ám ảnh dằn vặt trong tội lỗi.

NNT

NHỮNG CON SÂU LÀM RẦU NGHỀ BÁO

Báo chí gánh vác vai trò quan trọng trong dẫn dắt dư luận tới những giá trị chân thực phản ánh muôn màu cuộc sống, cung cấp thông tin chính xác, kịp thời nhanh chóng tới người dân góp phần phục vụ nhiệm vụ phát triển kinh tế-xã hội đất nước. Cùng với nhiều nhà báo tâm huyết, có tài có tâm xứng đáng với danh dự truyền thống ngành báo thì hiện nay trong chính ngành này cũng còn không ít những con sâu- làm mất đi hình ảnh của người làm báo trong mắt người dân.



Các nhà báo hẳn đã rất đau lòng khi lướt báo Người Lao động ngày 28/8/2015 khi mà: "Bộ TT-TT đã ra quyết định thu hồi thẻ nhà báo của 1 nhà báo làm việc Tạp chí Công Thương và xử phạt hành chính 2 báo Tuổi trẻ Thủ đô và báo điện tử Người đưa tin". Nguyên do là khai gian khi cấp thẻ nhà báo, quảng cáo sản phẩm thực phẩm chức năng không đúng nội dung được cấp phép, đưa tin sai sự thật gây ảnh hưởng nghiêm trọng.

Rồi gần đây hơn, tháng 5/2016, lại một phóng viên báo chí của VTV cố tình dựng cảnh, làm sai quy trình tác nghiệp trong vụ "cây chổi quét rau", khiến cho người trồng rau tại chính địa phương được làm phóng sự bức xúc, yêu cầu bồi thường thiệt hại do tung tin thất thiệt.

Bàn về những vết nhơ này, một chuyên gia giảng dạy báo chí đã từng chia sẻ:
"Trong phóng sự điều tra (truyền hình), khoảnh khắc quan trọng nhất là quay được cảnh “đinh” mà bài điều tra muốn nói đến. Phóng sự “CSGT ăn hối lộ” nhất thiết phải có cảnh các anh CSGT nhận tiền từ tài xế rồi cho xe đi mà không lập biên bản xử phạt. Cảnh phá rừng phải là những thước phim quay tận tay lâm tặc đang đốn từng cây gỗ quý. Điều tra về học sinh hút shisa, phải là những clip trực tiếp các em còn mặc đồng phục trường học phì phèo rồi nhả khói shisa…"

Tuy nhiên vì nhiều lý do sự thật này chưa được các phóng viên báo chí coi trọng. Có thể phóng viên đã tận mắt chứng kiến cảnh học sinh hút shisa nhưng không thể quay được, sau đó về nhờ mấy em khác “diễn” lại để đưa vào bài điều tra. Có thể nhóm điều tra vụ phá rừng từng chứng kiến có người cưa gỗ quý thật nhưng thời điểm đó không thể quay lại được nên đã “thuê” 3 người cưa một cây gỗ đã hạ sẵn để thực hiện “điều tra”? Và khi điều này xảy ra, ngay cả khi phóng sự về nạn phá rừng của VTV là đúng hết nhưng chỉ một chi tiết dàn dựng (nếu có) này thôi, công sức và tâm huyết của nhóm điều tra đều đổ sông đổ biển.

Cách đây có vài tiếng dư luận lại phải thi nhau mổ xẻ chuyện đúng - sai về việc phóng viên Tuổi Trẻ đã chấp hành pháp luật về bảo vệ hiện trường vụ án và chấp hành quy trình làm phóng sự hay chưa? Khi mà trên cầu Nhật Tân có vụ án người chết đang được cơ quan công an điều tra. Anh ta chả giúp gì được cơ quan chức năng ngoài việc bằng mọi giá phải được việc của mình.

Vậy vì sao lại có những con sâu như thế?

Có phải nhà báo được ưu ái dư luận ban tặng cho quỳên lực thứ 4 nên nhiều trường hợp tự cao thích làm gì thì làm.

Có phải vì miếng cơm manh áo ai cũng cần hàng ngày nên nhiều nhà báo cho mình cái dễ dãi cứ có bài đăng là được, không cần biết đúng sai, thật giả ra sao?

Có phải muốn có tin nhanh, nóng hổi, giật gân thì các phóng viên, nhà báo muốn tiếp cận hiện trường nào cũng được, kể cả đó là hiện trường vụ án hình sự?

Có phải nhiều phóng viên nhà báo thiếu trình độ nghiệp vụ, non yếu pháp luật, suy thoái đạo đức vẫn được tiến hành công tác báo chí như bình thường... 

Trả lời những câu hỏi này hẳn chúng ta sẽ góp phần phát hiện, loại bỏ những con sâu của ngành báo, từ đó trả lại cho ngành báo sự trong sạch, vững mạnh, trả cho dư luận những sự thật khách quan mà họ xứng đáng được khi mà họ trực tiếp hoặc gián tiếp phải bỏ tiền ra để được tiếp cận những thông tin đó.

NNT

NHÀ BÁO THỜI NAY

Mấy hôm nay, dư luận đang lùm xùm về vụ anh Công an đá đít nhà  báo ở cầu Nhật tân, Hà Nội thôi thì mỗi người một ý, mỗi suy nghĩ theo cảm tính riêng của mình.


Người ủng hộ Công an cho rằng, Công an đang làm phận sự, họ làm đúng chức năng và nghiệp vụ của mình.

Nhiều người chê Nhà báo(NB) lạm quyền, cậy mình làm Nhà báo cứ khoe Thẻ Nhà báo ra, là tự cho mình cái quyền muốn “Làm gì thì làm” đâu có được.

Một câu hỏi được đặt ra? khi Công an đang làm nhiệm vụ điều tra vụ án nghi giết người cần phải bảo vệ hiện trường, thì tại sao tay nhà báo “trẻ người non dạ” kia nhiễu sự, lại cứ muốn nhảy vào để tác nghiệp, một việc làm không cần thiết, bởi nó chưa cấp bách, chưa được phép của cơ quan chức năng, đó là các chiến sỹ công an đang làm nhiệm vụ bảo vệ tại hiện trường.

Hãy xem clip, các bạn sẽ nghe thấy rõ ràng anh chỉ huy ở hiện trường hét lớn: "Các đồng chí, trấn áp đối tượng này đưa về trụ sở cho tôi". Điều này có nghĩa đây là các nhà báo không được phép.Thế nên, khi bị nhắc nhở anh Nhà báo lạm quyền, cùng cộng sự gân cổ cãi theo kiểu lý sự cùn, một hành vi không thể chấp nhận được của người có học thức lại mang danh Nhà Báo?.

Cũng vì một hành vi không thể chấp nhận được, nên anh Nb bị mấy chiến sỹ CA nóng tính tặng cho mấy cái “bạt tai và cái đá đít” cũng là một bài học nhớ đời cho các Nhà báo thời nay, chớ có lạm dụng quyền Nhà báo thái quá của mình để tự tung tự tác, làm bậy, làm càn.

Cũng vì một hành vi “không thể chấp nhận được”, Thế nên, mấy anh Công an lỡ ra tay Đá đít cũng phải tự điều chỉnh mình, không nên có những việc làm “Thượng cẳng chân hạ cẳng tay” như vậy bởi nó phản cảm trước dư luận,

Thế nên,Có người nói cũng đúng rằng, Các anh đang đúng giờ lại thành người có khuyết điểm, để Hội các Nhà báo kiếm cớ bênh nhau, cùng lũ rận trong nước cào mình ăn vạ kiểu Chí Phèo thời @.

Qua vụ việc đáng tiếc trên. Dư luận cũng cho rằng NB thời nay, Nhiều NB đang tự đánh mất mình, đánh mất cả niềm tin nơi công chúng bởi cách làm báo cẩu thả, không phân biệt trắng đen, nhìn gà hóa quốc Nhà báo phòng lạnh, Nhà báo thiếu nghiệp vụ…… vì thế chỉ trong thời gian ngắn 6 tháng đầu năm đã có vài người bị tước thẻ nhà báo một việc đáng tiếc nhưng đó là việc cần thiết để chấn chỉnh, phải làm để Cảnh báo các Nhà báo thời nay chớ có lạm quyền, để không có những vụ việc, “không đáng xảy ra mà vẫn xảy ra” đó là điều đáng tiếc.


Nguyễn Khanh

Hoan hô Công an nhân dân Việt Nam

Thông tin bắt được hung thủ giết 4 người ở Quảng Ninh, làm người dân thở phào nhẹ nhõm và làm cho người ta nhớ lại Vụ án thảm sát ở Bình Phước và tỉnh Nghệ an ngay sau đó đã làm rung động cả nước, bởi sự tàn độc của kẻ thủ ác không còn tính người, khiến người dân bàng hoàng, căm phẫn. Bởi thế người dân từng giờ, từng phút luôn ngóng chờ các chiến sỹ Công An Nhân Dân bằng nghiệp vụ tinh thông của mình, chỉ trong mấy ngày các anh cũng đã tìm ra kẻ thủ ác gây ra 2 vụ án khủng khiếp này.


Thiếu tướng Hồ Sỹ Tiến đang hỏi cung đối tượng Doãn Trung Dũng

Vụ án giết người ở Quảng Ninh, Với tính chất đặc biệt nghiêm trọng đã được Bộ CA vào cuộc, với nghiệp vụ tinh thông và tài giỏi, cùng những chứng cứ quan trọng đã được sàng lọc mà các điều tra viên thu thập được, xác định được nghi can là hung thủ giết người đã bỏ trốn và ngay lập tức lện truy nã đã được phát ra và chỉ sau 3 ngày sau kẻ giết người đã bị bắt.

Thật, không thể ngờ sao các anh Công an của chúng ta tài giỏi đến như vậy.

Giờ đây, khi thông tin bắt được tên ác quỷ máu lạnh ở Quảng Ninh, người Dân thở phào nhẹ nhõm, họ không mừng sao được, bởi vụ án đặc biệt nghiêm trọng, đã gây rúng động dư luận trong nước, thậm chí cả nước ngoài.

“Hoan hô các chiến sĩ công an” nhân dân VN, các anh quá giỏi thật xứng danh Công an Nhân Dân VN Anh hùng “Vì nước quyên thân, vì Dân phục vụ” đó là những lời khen của Nhân Dân cả nước đã và đang giành cho các anh lúc này.

Hung thủ đã bị bắt, rồi đây kẻ máu lạnh phải đền tội về hành vi tàn độc, dã man vô nhân tính của mình, để trả lại sự công bằng cho gia đình và cho các oan hồn của các nạn nhân xấu số. Đồng thời đây cũng là biện pháp cảnh tỉnh, răn đe giới tội phạm, “Lưới trời lồng lộng” kẻ gieo gió ắt gặp bão, kẻ gây tội ác sẽ bị trừng trị.

Một lần nữa chúng ta hoan hô Công An Nhân Dân Việt Nam Anh hùng, các anh đã lập được một thành tích đặc biệt xuất sắc trong cuộc đấu tranh phòng chống tội phạm, sớm phát hiện hung thủ vụ thảm sát 4 mạng người Quảng ninh chỉ trongh 3 ngày.

Chiến công của các anh đã làm rạng rỡ thành tich của CAND Việt Nam, thật xứng danh CAND Việt Nam Anh hùng không chỉ trong thời chiến mà cả thời bình.

Chiến công của các anh đã, mang lại niềm tin của Nhân Dân vẫn như ngày nào. Niềm tin yêu của Nhân dân đã và đang dành cho các anh vẫn còn nguyên giá trị, dù đây đó vẫn còn các hạt sạn, những hình ảnh phản cảm của một vài thiểu số cá nhân, nhưng không thể làm lu mờ hình ảnh, các chiến công hiển hách, cùng với những thành tích xuất sắc, những viên ngọc sáng của Ngành Công an nói chung và hình ảnh trong sáng, thân thương của các chiến sỹ Công an Nhân dân VN nói riêng đã đi vào lòng người dân Việt.

Thành tích mà các anh đã giành được trong mặt trận bảo vệ an ninh tổ quốc, trong công tác phòng chống tội phạm ngày nay, có khi đã phải đổ bằng xương, bằng máu đã làm cho người dân cảm phục, lẫn yêu thương và niềm tin của người dân đối với ngành CA là không thay đổi. Đó là chân lý bất di, bất dịch và đó cũng là động lực, là sức mạnh, là điểm tựa vững chắc để các anh tiếp tục sự nghiệp vinh quang của mình là đảm bảo an ninh của đất nước, cho cuộc sống yên bình của Nhân Dân.

Một lần nữa cảm ơn các anh, các chiến sỹ CAND Việt Nam Anh hùng đã “Vì nước quyên thân vì Dân phục vụ”.

Kim Khanh

Thứ Ba, ngày 27 tháng 9 năm 2016

SỢ CÁC ANH “NHÀ BÁO” RỒI

Người đời chả có câu: “Nhà văn nói láo, nhà báo nói phét”. Trước hết phải xin lỗi những nhà báo làm nghề bằng cái tâm, bằng sự chân chính và khách quan. Ý của tôi đây không phải “vơ đũa cả nắm” đâu nhưng mà câu nói chứa đầy sự châm biến, đả kích ở trên chỉ dành cho những “nhà văn”, “nhà báo” mà lợi dụng cái “tự do báo chí” rồi lên mặt, ra oai này nọ. 


Ai chả biết là gần đây, sau hàng loạt các sự kiện thể hiện “tầm vóc” của nghề này là những chuyện “mất dạy” của một số nhà báo lợi dụng độ “hot” của nghề để tuyên truyền, xuyên tạc, bịa đặt hoặc cố tính dàn dựng để có những “câu chuyện”, những “bản tin” gây choáng đối với độc giả. Những vụ nổi trước đây khoan đã bàn tới, chỉ gần đây thôi, hai “hiện tượng” của làng báo “nổi danh” hơn cồn đó là vụ “tiên phong” “xâm phạm hiện trường” để bị lực lượng Công an bảo vệ hiện trường “đá đít” và gần đây là hình ảnh “nhà báo” Lê Tuấn say rượu “đâm thẳng” xe ô tô vào cổng Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa. 

Ngày bản thân tôi và chắc là nhiều anh chị em trong nghề báo cũng thấy xấu hổ rồi bực tức đối với những kẻ làm xấu đi hình ảnh của người làm báo. Câu nói đang lan truyền đầy trên mạng là “tao là nhà báo, đếch sợ gì” mới thấy một khi “báo chí lên ngôi” thật đáng suy ngẫm. Câu nói chẳng khác gì đang truyền tải đi một thông điệp trái ngược với những gì là bản chất xưa nay của nghề báo. Bạn tôi cũng nhiều người làm báo, và một điều mà tôi nhận ra là bạn bè tôi trước khi ra trường hành nghề cũng luôn tâm nguyện về “nhà báo chân chính”, “tôn trọng sự thật và phục vụ nhân dân”. 

Đó chẳng khác gì là “lời thề” của chính bản thân họ. Còn với hai hiện tượng tôi vừa nêu ra ở trên và còn có một số những “hiện tượng” khác nữa mà chưa bị phanh phui đều coi “ngòi bút” chỉ để tuyên truyền xuyên tạc, thậm chí là thể hiện sự “coi thường luật pháp”, vi phạm đạo đức của người làm báo… 

Những “hiện tượng” trong làng báo gần đây khách quan mà nói tuy không phải là hoàn toàn nhưng phần nào cho thấy một minh chứng rõ nét cho những kẻ đạo đức xuống cấp lợi dụng “nghề báo” để “lên mặt dạy đời”. 

Rõ ràng những hành vi “ngang ngược” thách thức các lực lượng chức năng là không thể chấp nhận được. Không chỉ mong các cơ quan chức năng mà ngay cả các cơ quan chủ quản của nhà báo cũng cần phải có thái độ kiên quyết và mạnh mẽ hơn trong việc xử lý những hành vì làm “ô uế” nghề báo cũng như để loại trừ những “con sâu mọt” phá hoại đi hình ảnh tốt đẹp của “nghề làm báo”.

Hoàng Trường 

Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

LẠI THÊM MỘT NƠI QUẦN TỤ CỦA NHỮNG KẺ CHỐNG ĐỐI VÀ CHỐNG PHÁ

Đó là "Liên minh dân tộc Việt Nam tự quyết". Sáng nay 9/9/2016, Lưu Văn Vịnh đã có thông báo về việc ra mặt Ban lãnh đạo của "Liên minh dân tộc Việt nam tự quyết" trong vai trò mới là chủ tịch. 


Đây có thể xem là một trong những "thành quả" sau một thời gian các đối tượng chống đối tìm cách để lợi dụng các sự kiện chính trị xã hội diễn ra trong nước, nhân danh lòng “yêu nước” để “tuyên truyền chống phá”, quy tụ "anh em".

Vậy là lại thêm một hội nhóm, thêm một nơi "quần tụ" của đám rận quốc nội. Tuy nhiên, với việc không có điểm gì nổi bật so với các hội, nhóm chống phá được thành lập trước đây, “Liên minh dân tộc Việt Nam tự quyết” chẳng qua cũng chỉ là "vở kịch" nhằm tạo ra lực lượng “đối trọng” với Đảng Cộng sản Việt Nam. 

Cái "tôn chỉ, mục đích” mà "liên minh" này đưa ra chỉ là cái chiêu trò "dụ dỗ" đông người tham gia. Thực tế thì người ta có thể liệt kê nhiều ổ nhóm bất hợp pháp đã và đang có hoạt động lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền nhằm mục đích chống Đảng, Nhà nước ta như No-U FC, Hội Anh em dân chủ, hội bầu bí tương thân, Hội dân oan,Hội TNLT, Văn đoàn Việt Nam độc lập, hội Nhà báo độc lập…

Hoàng Trường

Bút Bi (Bùi Thanh) và chuyện báo Tuổi Trẻ

Facebook của phóng viên báo Tuổi Trẻ hôm nay tràn ngập hận thù sau bài viết “Giương mặt và Quả đấm”. Bút Bi là bút danh đầu tiên của Bùi Thanh, hiện nay là Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ. Thỉnh thoảng có vài cây viết cứng cáp khác viết trong mục Chuyện thường ngày cũng ký tên Bút Bi nhưng thường bài viết ở mục này là của nhà báo Bùi Thanh.


Từng là một nhà báo có lý tưởng nghề nghiệp, ngòi bút nghị trường tương đối sắc sảo từ thời Thủ tướng Phan Văn Khải, nhà báo Bùi Thanh bị thu hồi thẻ nhà báo ngày 1/8/2008, bị đưa xuống làm phát hành báo, nghiên cứu chiến lược và phục hồi chức vụ Phó tổng biên tập dưới thời ông Tăng Hữu Phong.

Tăng Hữu Phong vốn không ưa gì đám công thần Tuổi Trẻ tự xưng là nhóm “phóng viên trung uý” gồm Bùi Thanh, Ngọc Vinh (tự Vinh Cùi), Minh Đức (tự Đức Béo) và Binh Nguyên. Sử dụng Bùi Thanh là cách Phong kiếm một chỗ dựa về chuyên môn và ổn định nội bộ vốn năm phe bảy phái ở Tuổi Trẻ.

Nhưng Bùi Thanh đã tự đánh mất mình trong mắt anh em khi quay lại phục vụ cho một thủ trưởng dốt nát và tham lam vô độ. Dưới mắt đám “phóng viên trung uý”, Bùi Thanh nay đã già và an phận với chức tước hèn mọn Phong đã ban cho. Tờ Tuổi Trẻ lẫy lừng bị Quang Vĩnh, Huỳnh Sơn Phước, Huy Đức, Tâm Chánh, Duy Thông, Anh Đủ… xem như chết lâm sàng thời Nguyễn Đức Hải nay chết hẳn và bốc mùi hôi hám.

Nếu đúng bài viết “Giương mặt và Quả đấm” của Bùi Thanh thì thực sự ngòi bút bi của anh đã bị tha hoá, tư duy của anh đang có vấn đề. Thứ nhất chuyện phóng viên Quang Thế xâm hại hiện trường bị công an đánh đuổi không liên quan gì đến chuyện biển Đông và biên cương mà anh so sánh. Thứ hai, việc anh dùng tên một quốc gia khác là Đan Mạch để chỉ trỏ một tiếng lóng dung tục là việc không nên có trên một tờ báo vốn tử tế.


“Hèn với giặc, ác với dân” là câu chửi thể chế cửa miệng của những kẻ không đi chung đường với dân tộc. Một thể chế đã sinh ra một tổ chức đoàn thể, tờ Tuổi Trẻ lại là tiếng nói của tổ chức đoàn thể địa phương, dùng tờ báo đó để chửi thể chế là một lỗi nghiệp vụ trầm trọng của nghề báo ở bất cứ quốc gia nào trên thế giới.

Dưới thời của Tăng Hữu Phong, Tuổi Trẻ mượn lá cờ dân tộc cổ suý chủ nghĩa dân tộc cực đoan, dùng lá bài Trung Quốc để kích động dư luận chĩa mũi dùi vào một số cá nhân lãnh đạo dù không có bằng chứng hoặc nếu có bằng chứng thì chỉ là lời nói viễn vông.

Mạnh bạo hơn, Tăng Hữu Phong còn chỉ đạo đi sâu vào tuyến đề tài “rơi nước mắt” vì người nghèo nhằm mục đích khơi dậy hố sâu khoảng cách giàu nghèo của xã hội. Từ trên cao, những người lãnh đạo có thấy thâm ý của Tăng Hữu Phong không? Người ta thấy hết nhưng vẫn ngồi xem con đường Phong đi đó đúng hay sai? Đi theo ai? Chuyện đã rõ.


Quyền hạn của phóng viên báo Tuổi Trẻ có lớn hơn các tờ báo khác hay không? Phóng viên Tuổi Trẻ tự cho là có. Tuổi trẻ có đứng trên pháp luật hay không? Phóng viên và cả lãnh đạo báo Tuổi Trẻ cho là có. Nghiễm nhiên phóng viên Tuổi Trẻ đã bất chấp luật pháp khi tác nghiệp. Đáng ra, sau vụ phóng viên Quang Thế bị đánh đuổi Tuổi Trẻ nên nghiêm khắc dạy dỗ phóng viên mình thay vì chửi công an và chửi cả chế độ trên báo.

Tuổi Trẻ được giao nhiệm vụ chính trị dưới thời ông Sáu Dân nay trở thành tờ báo biến thái nhất Việt Nam. Mượn danh phản biện để chống chế độ là chủ trương của Tăng Hữu Phong nhằm lôi kéo số đông dân chúng để kiếm lợi lộc với các doanh nghiệp, hù doạ theo phe này phe kia với cả chính trị gia. Chuyện thâm cung bí sử của Tăng Hữu Phong và Tuổi Trẻ chúng tôi sẽ trở lại vào một dịp thích hợp gần đây nhất!

Minh Nam

NHỮNG CON SÂU LÀM RẦU NGHỀ BÁO

Báo chí gánh vác vai trò quan trọng trong dẫn dắt dư luận tới những giá trị chân thực phản ánh muôn màu cuộc sống, cung cấp thông tin chính xác, kịp thời nhanh chóng tới người dân góp phần phục vụ nhiệm vụ phát triển kinh tế-xã hội đất nước. Cùng với nhiều nhà báo tâm huyết, có tài có tâm xứng đáng với danh dự truyền thống ngành báo thì hiện nay trong chính ngành này cũng còn không ít những con sâu- làm mất đi hình ảnh của người làm báo trong mắt người dân.


Các nhà báo hẳn đã rất đau lòng khi lướt báo Người Lao động ngày 28/8/2015 khi mà: "Bộ TT-TT đã ra quyết định thu hồi thẻ nhà báo của 1 nhà báo làm việc Tạp chí Công Thương và xử phạt hành chính 2 báo Tuổi trẻ Thủ đô và báo điện tử Người đưa tin". Nguyên do là khai gian khi cấp thẻ nhà báo, quảng cáo sản phẩm thực phẩm chức năng không đúng nội dung được cấp phép, đưa tin sai sự thật gây ảnh hưởng nghiêm trọng.


Rồi gần đây hơn, tháng 5/2016, lại một phóng viên báo chí của VTV cố tình dựng cảnh, làm sai quy trình tác nghiệp trong vụ "cây chổi quét rau", khiến cho người trồng rau tại chính địa phương được làm phóng sự bức xúc, yêu cầu bồi thường thiệt hại do tung tin thất thiệt.


Bàn về những vết nhơ này, một chuyên gia giảng dạy báo chí đã từng chia sẻ:
"Trong phóng sự điều tra (truyền hình), khoảnh khắc quan trọng nhất là quay được cảnh “đinh” mà bài điều tra muốn nói đến. Phóng sự “CSGT ăn hối lộ” nhất thiết phải có cảnh các anh CSGT nhận tiền từ tài xế rồi cho xe đi mà không lập biên bản xử phạt. Cảnh phá rừng phải là những thước phim quay tận tay lâm tặc đang đốn từng cây gỗ quý. Điều tra về học sinh hút shisa, phải là những clip trực tiếp các em còn mặc đồng phục trường học phì phèo rồi nhả khói shisa…"



Tuy nhiên vì nhiều lý do sự thật này chưa được các phóng viên báo chí coi trọng. Có thể phóng viên đã tận mắt chứng kiến cảnh học sinh hút shisa nhưng không thể quay được, sau đó về nhờ mấy em khác “diễn” lại để đưa vào bài điều tra. Có thể nhóm điều tra vụ phá rừng từng chứng kiến có người cưa gỗ quý thật nhưng thời điểm đó không thể quay lại được nên đã “thuê” 3 người cưa một cây gỗ đã hạ sẵn để thực hiện “điều tra”? Và khi điều này xảy ra, ngay cả khi phóng sự về nạn phá rừng của VTV là đúng hết nhưng chỉ một chi tiết dàn dựng (nếu có) này thôi, công sức và tâm huyết của nhóm điều tra đều đổ sông đổ biển.

Cách đây có vài tiếng dư luận lại phải thi nhau mổ xẻ chuyện đúng - sai về việc phóng viên Trần Quang Thế (Văn phòng đại diện báo Tuổi Trẻ tp Hồ Chí Minh tại Hà Nội) đã chấp hành pháp luật về bảo vệ hiện trường vụ án và chấp hành quy trình làm phóng sự hay chưa? Khi mà trên cầu Nhật Tân có vụ án người chết đang được cơ quan công an điều tra. Anh ta chả giúp gì được cơ quan chức năng ngoài việc bằng mọi giá phải được việc của mình.

Nếu anh phóng viên hiểu đúng pháp luật về bảo vệ hiện trường, nếu các anh công an chăng barie cẩn thận thì đã không có thêm một con sâu nào nữa của ngành báo?

Vậy vì sao lại có những con sâu như thế?

Có phải nhà báo được ưu ái dư luận ban tặng cho quỳên lực thứ 4 nên nhiều trường hợp tự cao thích làm gì thì làm. 

Có phải vì miếng cơm manh áo ai cũng cần hàng ngày nên nhiều nhà báo cho mình cái dễ dãi cứ có bài đăng là được, không cần biết đúng sai, thật giả ra sao?

Có phải muốn có tin nhanh, nóng hổi, giật gân thì các phóng viên, nhà báo muốn tiếp cận hiện trường nào cũng được, kể cả đó là hiện trường vụ án hình sự?

Có phải nhiều phóng viên nhà báo thiếu trình độ nghiệp vụ, non yếu pháp luật, suy thoái đạo đức vẫn được tiến hành công tác báo chí như bình thường... 

Trả lời những câu hỏi này hẳn chúng ta sẽ góp phần phát hiện, loại bỏ những con sâu của ngành báo, từ đó trả lại cho ngành báo sự trong sạch, vững mạnh, trả cho dư luận những sự thật khách quan mà họ xứng đáng được khi mà họ trực tiếp hoặc gián tiếp phải bỏ tiền ra để được tiếp cận những thông tin đó.

NNT

Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016

CƠ QUAN BÁO CHÍ VÀ NHÀ BÁO - LÚC LA LỐI, LÚC PHỦI TAY

Trong khi hàng loạt báo chí suốt mấy ngày qua liên tục đăng tải và giật những cái tít "động trời" về việc nhà báo Trần Quang Thắng của báo "Tuổi trẻ" bị anh chàng mặc thường phục tự xưng Công an nào đó đá đít bạt tai về cái tội bất tuân hiệu lệnh thì có một nhà báo giữ chức Trưởng phòng của tạp chí Nhà Quản lý bị những đồng nghiệp của mình hắt hủi đến "đáng thương". Nói vậy thôi chứ cái ông nhà báo giữ chức Trưởng phòng này cũng không phải dạng vừa đâu nhé.


Nhân vật này là ông Lê Văn Tuấn, bút danh Lê Tuấn, sinh năm 1975, chức vụ Trưởng phòng Kinh doanh, được ông Nguyễn Đức Tài, Tổng biên tập Tạp chí Nhà quản lý cấp Thẻ Phóng viên số 66 ngày 1-1-2015 và ngày hết hạn sử dụng là ngày 31-12-2018. Thẻ có hai gạch chéo đỏ hẳn hoi. Rất oách nhé. Tuy nhiên, cái thẻ đó có thể là vô giá trị bới theo Luật báo chí hiện hành, chỉ có Bộ Thông tin và truyền thông có thẩm quyền cấp thẻ nhà báo.

Chiều ngày 26-9-2016, ông trưởng phòng kinh doanh Lê Văn Tuấn, với cái thẻ phóng viên của Tạp chí Nhà Quản lý, đã lái xe trong lúc say rượu đã đâm trực diện vào cổng rào chắn của UBND tỉnh Thanh Hóa. Khi bị nhân viên bảo vệ và cảnh sát yêu cầu ra khỏi xe để làm việc, ông này còn lớn giọng: "“Tao làm việc với ông Xứng (ông Nguyễn Đình Xứng, Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa), ông Chiến (ông Trịnh Văn Chiến, Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa) chứ không làm việc với chúng mày”. Tuy không gây thiệt hại về nhân mạng như cơ quan Cảnh sát giao thông vẫn phải mời ông này về đồn làm việc. Tại đó, với bộ mặt "coi trời bằng vung", ông phóng viên này nhận mình là nhà báo/

Chẳng biết cái thẻ phóng viên kia có giúp ông ta tránh khỏi bị xử phạt hành chính hay không như các đồng nghiệp ông ấy ở báo Lao Động thì phang ngay một cái tít thẳng thừng: Ông này là nhà báo lởm. Còn đại diện của Tạp chí Nhà Quản lý thì thừa nhận: "Ông Tuấn từng làm việc tại cơ quan này nhưng đã nghỉ công tác". Ô hay cho cái tạp chí Nhà Quản lý nhỉ ? Cái Thẻ nhà báo của ông Tuấn còn có giá trị đến hết năm 2018 kia mà. Và ông Tuấn năm nay mới 41 tuổi, sao ông ta nghỉ hưu sớm thế nhỉ.

Còn các bạn đồng nghiệp ở báo Lao động và một số báo khác đâu rồi ? Đồng nghiệp của các bạn đang gặp tai bay vạ gió kìa. Sao các bạn không lên tiếng giúp đồng nghiệp, bênh vực đồng nghiệp đi ? Dù là chút đỉnh ? Sao lại quay lưng cả đi thế này?

Thật tội nghiệp cho ông phóng viên/nhà báo Lê Văn Tuấn ! Tội nghiệp quá ! Tội nghiệp quá ! Thiện tai ! Thiện tai!


P/S: Cái thẻ phóng viên của ông Lê Văn Tuấn ghi rành rành ông này sinh năm 1975 mà Phóng viên Báo Lao động viết trong bài là sinh năm 1971. Thánh thật ! Cứ thế này mà cho phóng viên đi làm điều tra thay Cảnh sát điều tra thì không biết sẽ có bao nhiêu oan hồn hàng đêm đến gõ cửa nhà các phóng viên.

Tâm Nguyễn 

Bản án thích đáng cho Nguyễn Hữu Vinh và đồng bọn

TAND Cấp cao tuyên phạt bị cáo Nguyễn Hữu Vinh - “cha đẻ” blog “Anh ba sàm” và cộng sự Nguyễn Thị Minh Thuý án phạt lần lượt 5 và 3 năm tù về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của các tổ chức, công dân”. Mặc dù Vinh cho rằng mình "vô tội", còn Nguyễn Thị Minh Thúy tha thiết được trả tự do tại tòa để về nuôi con nhưng với tội danh đã gây ra, với dư luận, đây là bản án nghiêm khắc và thích đáng cho những kẻ coi thường luật pháp, vi phạm Điều 258 Bộ luật Hình sự, đi ngược lại với lợi ích dân tộc như Vinh, Thúy hay Cấn Thị Thêu.


Từ khi được lập đến khi Vinh và Thúy bị bắt, blog "Dân quyền" đã đăng 2.014 bài, 38.567 phản hồi và có 3.243.330 lượt người truy cập. Blog "Chép sử Việt" đã đăng 383 bài, 3.401 phản hồi và có 480.353 lượt người truy cập. Cơ quan An ninh điều tra trưng cầu giám định nội dung các bài viết, kết quả là, có 24 bài viết "có nội dung sai sự thật, không có căn cứ; tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín, cơ quan, tổ chức; đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo đất nước của Đảng, Chính phủ, Quốc hội và Nhà nước".

Kẻ khởi xướng, lôi kéo, kẻ đồng phạm giúp sức cuối cùng cũng không thoát khỏi tấm lưới pháp luật./.

Đinh Mẽo

Nực cười với luận điệu cho rằng Chủ tịch nước Trần Đại Quang giờ lại theo phe “thân Mỹ”?

Mới đọc một số bài viết của đám cơ hội chính trị cho rằng, ông Trần Đại Quang chạy từ phe “thân Tàu” sang “thân Mỹ” của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để giành giật vị trí Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước là lý do chủ yếu khiến đại diện phe “thân Tàu” là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng quyết ra tay bắt Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Thuận nhắm đến ông Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng, triệt hạ phe “thân Mỹ”, tiêu biểu như bài Phe TBT Nguyễn Phú Trọng quyết định phản công của Kami – một blogger cộng tác với RFA để nhận lương 5000 USD/năm, thấy nể phục tài nắm bắt ruột gan các nguyên thủ nước ta của Kami và đám zận chủ, cho dù chúng đang ở xứ sở cách Việt Nam đến nửa vòng trái đất!.


Nguyên “kịch bản” là, trước đây đám zận chủ đã chót dựng lên ông Trần Đại Quang thuộc phe thân Tàu, đàn áp mạnh tay “phong trào dân chủ” khi còn là Bộ trưởng Bộ Công an. Nhưng nhờ có chứng cứ Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Vinalines khai nhận thông qua ông Phạm Quý Ngọ để hối lộ ông Trần Đại Quang nên phe “thân Mỹ” đã đảo lộn cục diện, khống chế được ông Quang quay ngoắt sang thần phục phe “thân Mỹ”. Vì “tham quyền cố vị” nên TBT Nguyễn Phú Trọng “được lãnh đạo Trung Quốc đứng sau lưng, xúi ông Trọng tiến hành chiến dịch bài trừ tham nhũng mang màu sắc “Đả Hổ, diệt Ruồi” của Trung Quốc để loại bỏ các thành phần thân Mỹ” nên đã quyết định bắt Vũ Đức Thuận sau khi bắt hụt Trịnh Xuân Thanh. “Trịnh Xuân Thanh chỉ là một con tốt đóng vai trò quân domino đầu tiên. Khi không bắt được Trịnh Xuân Thanh, thì họ – phe ông Trọng sẽ bắt Vũ Đức Thuận …kẻ “tay hòm chìa khóa” của Bí thư Thành ủy TP. HCM Đinh La Thăng là biểu hiện cho thấy, phe của ông Nguyễn Phú Trọng không hề nao núng và tiếp tục đẩy mạnh chiến dịch thanh trừng của mình”. Quả thực trí tưởng tượng của Kami và đám zận chủ cực kỳ hấp dẫn, lôi cuốn, y như thể chúng là con sâu, cái kiến nằm trong bụng các nguyên thủ để đoán định, phác họa đường đi nước bước của từng ông “nét như sony” vậy!?!


Lý giải cho việc ông Quang từ “thân Tàu” chạy sang “thân Mỹ” còn được chúng bổ sung các tình tiết là do ông Chủ tịch nước chưa có lời bình luận nào về vụ án Trịnh Xuân Thanh, việc ông khai man tuổi để được vào Bộ Chính trị (việc này tổ chức Đảng đã làm rõ), việc Ban Bí thư mới ra thông báo xem xét tuổi quy hoạch theo hồ sơ đảng viên, việc Trung ương hướng tới nhất thể hóa hai vị trí Chủ tịch nước và Tổng Bí thư… cho thấy đám zận chủ rất chịu khó đầu tư cho việc phân bổ lãnh đạo Đảng sao cho khi nào thì “thân Mỹ” và khi nào thì “thân Tàu” rất logic!


Thảo nào mà tay lưu manh Người Buôn gió thẳng thừng thừa nhận, chẳng có phe nào trong Đảng cả, vẽ ra phe nọ phe kia cho vui, thích cho ai theo phe nào hắn cũng “xử lý” được!. Tởm lợm ở chỗ, RFA đã chính thức tiếp tay cho Kami thổi phồng các “kịch bản” này lên y như thời kỳ Đại hội Đảng XII vừa qua cho thấy thứ nguyên tắc báo chí, phi chính trị của trang báo quốc tế này chỉ là cái vỏ, hình thức, cách làm hạ đẳng, lưu manh chẳng hơn gì Bùi Thanh Hiếu.

Khôi hài là trò “dắt dây” của đám zận, từ vụ án tham nhũng Trịnh Xuân Thanh, cho đến Vũ Đức Thuận và ban lãnh đạo PVC làm thất thoát trên 3000 tỷ đồng, chúng dẫn dắt đến cho ra “lập luận” bôi nhọ, hạ uy tín các đồng chí lãnh đạo Đảng (dám) quyết tâm xử lý các con sâu mọt này. Bởi theo chúng, lãnh đạo Đảng, Nhà nước hiện nay đều tham nhũng khủng, đều cần phải làm nhân dân mất niềm tin. Thừa nhận thành công trong việc chống tham nhũng đồng nghĩa với việc chấp nhận Đảng vẫn đang vì dân vì nước thì chúng đâu còn “danh nghĩa” gì để hô hào lật đổ. Đồng thời, dựng lên các “kịch bản” về đấu đá trong nội bộ Đảng, những việc không có khả năng phơi bày mươi mười càng khiến “sự nghiệp đấu tranh dân chủ” của chúng thêm kịch tính, hấp dẫn, thu hút và lừa bịp người tò mò. Còn những cách dựng chuyện kiểu như ông Phùng Quang Thanh bị ám sát sau lại “đùng đùng” về nước, hết kịch bản đảo chính nọ đến kịch bản đảo chính kia nhưng mãi vẫn thấy Đảng yên vị…thì quá dễ phanh phui, chưa phải loại zận có trình độ “tham chính”.

Bảo sao cư dân mạng vốn quá quen thuộc với các “kịch bản” kiểu này nên đặt cho chúng những cái tên như “rận chủ”, “râm chủ”..là có lý của họ.

Minh Nam

Zận chủ bảo kê cho tội phạm tham nhũng để có cớ chống Đảng

Vụ việc kẻ tham nhũng khủng Trịnh Xuân Thanh, nằm trong nhóm đồng phạm gây thất thoát hơn 3000 tỷ VND trốn ra nước ngoài, câu kết với Bùi Thanh Hiếu – blogger Người Buôn gió để vu cáo các đồng chí lãnh đạo Đảng xử lý y như “con dê tế thần” để thanh trừng phe “thân Mỹ” trong Đảng, được cả làng zận chủ nội ngoại đua nhau tung hứng, biên ra cả trăm bài phụ họa, cổ vũ cho thấy rõ bộ mặt thật của những kẻ xưng danh “đấu tranh dân chủ, nhân quyền” hay “nhà hoạt động xã hội dân sự” này.


Một sự mâu thuẫn quá rõ ràng của những kẻ ngày ngày xưng danh là “phản biện” những hạn chế, yếu kém trong điều hành của Đảng, Chính phủ, hoặc việc điều tra, bắt, xử lý những hành vi vi phạm pháp luật của chúng và đồng bọn là “lãng phí” tiền thuế của dân với đủ ngôn từ mỹ miều về tinh thần trách nhiệm, giá trị nhân văn cao cả, thì giờ đây, trước một kẻ đồng đảng với băng nhóm tham nhũng tiền thuế của 90 triệu nhân dân thì chúng tiếp tay, cổ vũ, mơ ước có thêm vài Trịnh Xuân Thanh nữa thì Đảng mới sụp đổ và “sự nghiệp đấu tranh dân chủ” của chúng mới nhanh đến đích. Rõ ràng cái đích chúng muốn hướng tới là nhân dân đói khổ cùng cực, đất nước hoang tàn, bộ máy Nhà nước rệu rã, quan chức phá hoại, tham nhũng càng nhiều càng tốt, càng tẩu tán và làm thất thóa tiền thuế của dân càng tốt,miễn đó là con đường giúp chúng “trả thù” và “lật đổ”. Đây mới là sự thật lột trần bộ mặt thật của chúng.


Mục đích chính trong việc lợi dụng, cổ vũ Trịnh Xuân Thanh đã lộ rõ là nhằm dựng lên cuộc đấu đá, thanh trừng khốc liệt trong nội các Bộ Chính trị, nhất là “tứ trụ” khi chúng hướng đến gán ghép bản chất xử lý tội tham nhũng của Trịnh Xuân Thanh là phe ông Nguyễn Phú Trọng thanh trừng phe ông Trần Đại Quang nhằm độc chiếm vị trí nhất thể Chủ tịch nước và Tổng Bí thư tới đây. Khôi hài hơn nếu so sánh với bài viết “đấu đá cung đình” trước Đại hội Đảng XII thì phần lớn truyền thông zận chủ lại dựng lên ông Trần Đại Quang thuộc phe thân Tàu, được ông Nguyễn Phú Trọng đưa từ miền Nam ra vào Bộ Chính trị, trở thành Chủ tịch nước để đối trọng với phe thân Mỹ, chống lại lực lượng zân chủ bằng “bàn tay sắt máu”. Nay chỉ vì đại án tham nhũng của Trịnh Xuân Thanh, chúng lại “quay ngoắt 180 độ” chứng minh ông Quang đã bị phe ông Nguyễn Tấn Dũng khống chế, giờ thuộc phe thân Mỹ để tranh giành với phe thân Tàu vị trí nhất thể hai chức danh Tổng Bí thư và Chủ tịch nước, nên trở thành mục tiêu hạ bệ của ông Trọng để giành vị trí này cho ông Đinh Thế Huynh!!!

Với bất kỳ ai để tâm theo dõi các biến chuyển “đấu đá cung đình” do đám zận chủ dựng lên sẽ thấy cái trục “thân Tàu” và “thân Mỹ” xoay như cái đèn cù, gắn vào diễn diến thời cuộc và vụ việc. Khổ thân các ông “tứ trụ” với “Bộ Chính trị” cứ quay như chong chóng từ phe nọ sang phe kia qua bàn tay thêu dệt, nhào nặn của các hot blogger như Người Buôn gió, Kami, Vũ Đông Hà, Giáo Già, Nguyễn Quang… Phàm những kẻ bất chấp lương tri, lợi ích dân tộc, tôn vinh Trịnh Xuân Thanh như người hùng và ao ước có thêm vài Trịnh Xuân Thanh thì Đảng CSVN sẽ sụp đổ thì người đọc sẽ có ngay đáp án: CÓ NÊN TIN VÀO NHỮNG CHUYỆN NHẢM NHÍ VỀ ĐẤU ĐÁ GIỮA PHE TÀU VỚI PHE MỸ TRONG ĐẢNG?

Minh Nam

Người Buôn Gió: Hãy hỏi bạn làm gì cho Tổ quốc!!!

Người Buôn Gió, tên thật Bùi Thanh Hiếu, sinh 1972, hiện đang lưu vong tại Đức. Năm 2005, Bùi Thanh Hiếu dấn thân vào con đường tội lỗi, y câu kết với đám Việt Tân bên ngoài, sau đó liên tục viết bài có nội dung chống Đảng, Nhà nước.



Năm 2013, sau “nỗ lực không mệt mỏi” y đã chộp được thị thực do đám ngoại bang tài trợ dưới danh nghĩa “một chương trình học bổng nghệ thuật của thành phố Weimar, Ðức” và định cư dài hạn ở Đức. Kể từ 2013 đến nay, Bùi Thanh Hiếu điên cuồng viết bài xuyên tạc, vu khống, chống phá Đảng, Nhà nước, kích động gây chia rẽ dân tộc…

Có thể nói, Bùi Thanh Hiếu sớm kiếm được thị thực để lưu vong bên nước ngoài hơn so với đám đàn anh của y như Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Văn Đài hay Lê Quốc Quân… Mặc dù hoạt động chống đối, kích động gây rối an ninh trật tự của Hiếu không manh động như các đàn anh khác, song khả năng viết và xuyên tạc của y lại khá hơn. Điều này có lẽ xuất phát từ vốn ngôn ngữ ma quái, trí trá của y. Ngày 26/9/2016, Bùi Thanh Hiếu tán phát bệnh phẩm “Hãy hỏi bạn làm gì cho tổ quốc”. Đấy, tráo trở là vậy, chống lại nhân dân, phản bội lại đất nước, chay sang ngoại bang chui lủi, giờ lại ngỗ ngược hỏi câu lạ lùng đến vậy. Trước hết, Bùi Thanh Hiếu hãy tự hỏi bản thân mình và hỏi đồng bọn của y rồi nếu có xuyên tạc hay vu khống thì cũng nên để sau.

Nội dung bệnh phẩm “Hãy hỏi bạn làm gì cho tổ quốc” của Người Buôn Gió – Bùi Thanh Hiếu nhằm kích động gây chia rẽ dân tộc, xuyên tạc chủ trương, đường lối phát triển kinh tế xã hội của đất nước, phủ nhận và bôi nhọ vai trò lãnh đạo của Đảng, gieo rắc tâm lý hoài nghi… Trọng tâm nhằm vào vấn đề nợ công để bóp méo, công kích, vu cáo… “Giờ ai hỏi tôi làm gì cho tổ quốc. Tôi tự hào tôi trả lời, tôi chả làm gì cả”. Câu trả lời của kẻ phản bội đất nước sống lưu vong bên Đức đã rõ.

Nhưng tiếc rằng y trả lời sai và rất sai. Từ 2005 đến nay, 11 năm có lẻ, Bùi Thanh Hiếu không những “chả làm gì cả” cho tổ quốc này mà ngược lại, y ra sức chống phá, cản trở sự phát triển của đất nước với đủ thủ đoạn. Nội dung tất cả bệnh phẩm được đăng tải dưới bút danh Người Buôn Gió đều không có gì khác ngoài mục đích chống phá. “Có chăng cái tôi làm trong 10 năm qua là ngăn cản các bạn đang làm cho tổ quốc này nợ nần ngập ngụa như ngày nay”, thật vậy ư? Thật “cao cả” và “vĩ đại”! 10 năm qua như Bùi Thanh Hiếu nói, hắn đang ngậm USD của ngoại bang và 3 năm qua lưu vong, cắn sủa lại quê hương. Chỉ có vậy và sau này cũng vậy. Cuộc đời Hiếu sẽ tan nát như Bùi Tín, bậc đàn anh của Hiếu, lưu vong rồi hết đường về quê thăm mộ mẹ cha.

Bùi Thanh Hiếu không có tư cách và tuyệt nhiên không có tư cách để đặt mệnh đề “Hãy hỏi bạn làm gì cho tổ quốc”. Bởi truyền thống và văn hóa của Tổ quốc Việt Nam, dân tộc Việt Nam, nhân dân Việt Nam không chấp nhận một kẻ phản bội là thành viên của tổ quốc, đất nước Việt Nam. Đã không có tư cách thì câu hỏi trên vô nghĩa. Hay chăng Bùi Thanh Hiếu chỉ hỏi, chỉ đặt vấn đề để xuyên tạc, vu khống và để “làm tiền”?

Kẻ cơ hội chính trị với lòng tham vô đáy và tư tưởng lệch lạc đang lạnh lẽo bên xứ người, rồi sẽ có ngày hắn chỉ tha thiết một nguyện vọng duy nhất “về được chết ở quê nhà”. Vốn ngôn từ xảo trá và lừa bịp của Hiếu sẽ vơi cạn dần theo thời gian, cuồng vọng chống phá đất nước của y sẽ bị bọn ngoại bang vắt kiệt quệ… Đến khi ấy, Hiếu có chăng sẽ tự bạch một đôi bài viết để phủ nhận tất cả luận điệu trước đây của y thể hiện sự ăn năn, hối cải ngày ấy sẽ còn chờ xem… Dù muộn màng nhưng lòng bao dung của đất nước chỉ chấp nhận những kẻ lầm đường biết quay lối! 

Lấm Lét 

 
Chia sẻ