Thứ Ba, ngày 06 tháng 12 năm 2016

MỘT CÁCH SỬ DỤNG TIỀN BỒI THƯỜNG SỰ CỐ MÔI TRƯỜNG

Sau sự cố ô nhiễm môi trường tại 4 tỉnh Miền Trung…các hộ gia đình sống bằng nghề chài lưới, các hộ tiểu thương, hệ thống nhà hàng, kho đông lạnh, các ngành nghề thủy hải sản đều hứng chịu ảnh hưởng nặng nề…Cả nước chung tay vì Miền Trung ruột thịt…Formosa đã buộc phải bồi thường cho nhân dân và các địa phương.


Theo thông tin từ người dân, tại vùng quê nghèo xã Thạch Bằng, xã Thạch Kim huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh, bà con đã được "hướng dẫn sử dụng" tiền đền bù như sau:

Khi số tiền bồi thường của FMS chưa về được đến tay người dân thì Linh mục quản xứ Trung Nghĩa gồm giáo họ Kim Đôi, Trung Cự, Xuân Hải… đã tổ chức hàng chục cuộc họp với Hội đồng mục vụ, Giới trẻ, Huynh Trưởng và rao giảng trong nhà thờ về dự định xây dựng dựng các hạng mục mới cho nhà thờ: Nhà đa chức năng, nhà thờ, khuôn viên, khán đài…và yêu cầu bà con giáo dân phải nộp lại 1/3 số tiền bồi thường nhận được…

Linh mục nói với tất cả mọi người: ai cãi lời, không nộp tiền sẽ không được hưởng các quyền lợi, đặc ân từ các công trình của Chúa, cha sẽ không dâng lễ, ban phúc cho các hộ này….Cũng theo người dân nơi đây hiện giáo họ Xuân Hải đã thu được hơn 3 tỷ đồng, họ Trung Nghĩa được hơn 10 tỷ đồng.

Hùng Mạnh 

HỒNG QUYỀN, CÔNG HUÂN-CHÍ PHÈO THỜI HIỆN ĐẠI NÚP BÓNG NHÀ ĐẤU TRANH DÂN CHỦ

Vu cáo, vu khống hẳn không ai lạ với bản chất quen thuộc của những kẻ núp bóng đấu tranh dân chủ, tự do và nghìn lẻ các vụ việc ... đều đổ thừa cho lực lượng công an Nhân dân.

Nghìn lẻ các vụ việc của những kẻ núp bóng dân chủ, tự do dù có sự việc xảy ra hay do ảo tưởng thì câu kết vẫn là đổ lỗi cho chính quyền, nhà nước, nhất là lực lượng công an Nhân dân. Từ việc chiếc khóa cửa bị đổ keo, chiếc cửa bị vẽ sơn, đến ảo giác "bị công an dọa giết" và mới đây nhất là Đinh Hồng Quyền (Vinh) và Nguyễn Công Huân (Nghệ An) bị đánh họ đều cho rằng do lực lượng công an gây ra. Không lẽ, cứ ai bị đánh, hiếp, trộm cắp, giết người,... ở đâu đều do công an làm ? Thật nực cười cho thói "quen đổ thừa" do cố ý không phải do "ảo tưởng". 

Chí phèo thời hiện đại Đinh Hồng Quyền la làng kêu đau trên mạng xã hội


Mục đích của những kẻ núp bóng dân chủ, nhân quyền, tự do là nhằm hạ bệ chính quyền, Đảng, Nhà nước và lực lượng vũ trang trong đó có lực lượng Công an Nhân dân. Theo đó, chúng tìm đủ mọi cách, làm mọi việc bất chấp việc đó là đúng hay sai, có thật hay không có thật. Để làm được điều này, một mặt chúng săn lùng tin tức, hình ảnh sẵn có trên mạng internet để tiến hành bôi xấu mặt khác, chúng sử dụng kịch bản tạo dựng thông qua trò cắt ghép, lắp ghép và ăn vạ. 

Ăn vạ ở Việt Nam có lẽ ngoài tác phẩm "Chí phèo" của Nam Cao thời trước năm 1945 thì nay ở thế kỷ 21 những tác phẩm ăn vạ được kế tục và tiếp diễn do chính những kẻ núp danh đấu tranh dân chủ, nhân quyền viết và thể hiện. Hai nhân vật, Đinh Hồng Quyền và Nguyễn Công Huân vừa là tác giả vừa là đạo diễn vừa là diễn viên trong vai ăn vạ. Không hiểu, chúng bị ai đánh, đánh ở đâu, đánh như thế nào,... mà chỉ thấy một vài hình ảnh tô vẽ rồi cho rằng bị công an đánh. Điều lạ, cả hai nhân vật "chí phèo thời hiện đại" không hề có một chứng cứ, dấu tích gì chứng minh là do công an làm nhưng chúng lại khăng khẳng khẳng định và ăn vạ "kêu đau đớn" trên mạng xã hội.


Chí phèo thời hiện đại Nguyễn Công Huân la làng kêu đau trên mạng xã hội


Những bộ mặt "chí phèo thời hiện đại" quen thuộc trong làng đấu tranh núp bóng vì dân chủ, nhân quyền, tự do, tôn giáo,... vẫn coi "ăn vạ" theo kiểu chí phèo làm phương thức đấu tranh để vừa tự bảo vệ mình vừa tuyên truyền, nói xấu, vu khống hạ bệ uy tín của chính quyền, Đảng, lực lượng vũ trang, trong đó có lực lượng Công an Nhân dân. Do đó, chúng tận dụng mọi cơ hội để ăn vạ và thậm chí cả những câu chuyện do "ảo tưởng" mà có. Cơ hội để chúng vu vạ, nói xấu lực lượng công an và các lực lượng khác khi chúng tiến hành tụ tập đông người, gây rối mặc dù do chúng tự ngã nhưng lại có được những màn kịch "rất đau thương" để ăn vạ và làm cho nhiều người tưởng nhầm sự việc là thật. Cũng như vậy, Đinh Hồng Quyền và Nguyễn Công Huân có thể do tự gây hoặc mâu thuẫn với một ai đó dẫn đến gây lộn, vết thương trên người thì chẳng có gì nhưng chúng vẫn hướng lái câu chuyện và dẫn dắt câu chuyện để đổ lỗi cho lực lượng chấp pháp.

Bản chất của những kẻ núp bóng dân chủ ở Việt Nam người dân không lạ gì nhưng những hệ lụy mà chúng tạo dựng thông qua những kịch bản "ăn vạ" có tác động không nhỏ đến nhận thức của con người, nhất là thế hệ trẻ làm cho hình ảnh lực lượng Công an Nhân dân xấu đi trước công chúng, trước Nhân dân. Để đấu tranh với những kẻ chuyên ăn vạ, trên mạng xã hội nhiều người đã dày công tìm kiếm những bức ảnh gốc, clip ban đầu và đi tìm hiểu sự việc để chứng minh rằng đó là trò "ăn vạ" nhằm bóc trần bản chất thật của những kẻ núp bóng tự do, dân chủ, nhân quyền. Những kẻ chuyên gieo giắc "trò bẩn" thì sớm hay muộn cũng gặp phải sự trừng trị của pháp luật.

Thứ Tư, ngày 30 tháng 11 năm 2016

TRÁCH NHIỆM CỦA LINH MỤC QUẢN XỨ ĐÔNG YÊN Ở ĐÂU?

Đó là câu hỏi mà chắc lẽ nhiều người cũng muốn được hỏi vị linh mục quản xứ Đông Yên, thuộc Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Chắc chúng ta còn nhớ cách đây gần một năm về trước, ngày 11/12/2015, xảy ra sự việc các giáo dân (chủ yếu là phụ nữ và trẻ em) thuộc Giáo xứ Đông Yên dùng gạch đá, cây cối chặn không cho các phương tiện tham gia giao thông lưu thông qua Quốc lộ 1A, đoạn qua khu vực Đèo Con, thuộc xã Kỳ Nam, thị xã Kỳ Anh, Hà tĩnh. Chính việc tập trung đông người đó đã khiến cho toàn bộ hoạt động giao thông tại khu vực này bị ách tắc dài 6 km gần một ngày trời.



Hành vi này của số các giáo dân thuộc giáo xứ này không có mục đích gì khác ngoài việc muốn gây áp lực, đòi chính quyền thả tự do cho Hoàng Văn Thiết và Nguyễn Hữu Phương – Hai đối tượng trước đó đã bị Công an tỉnh Hà Tĩnh bắt giữ về hành vi “Bắt giữ người trái pháp luật”. Cụ thể thì Nguyễn Hữu Phương (37 tuổi) và Hoàng Văn Thiết (44 tuổi) cùng trú phường Kỳ Lợi, thị xã Kỳ Anh đã kích động người dân giữ xe ôtô, "giam lỏng" 5 công an đang làm nhiệm vụ. 

Việc các giáo dân tụ tập đông người gây cản trở, ách tắc giao thông trên tuyến đường Quốc lộ 1A là hành vi trái quy định của pháp luật. Mặc dù cơ quan chức năng đã tuyên truyền, vận động, giải thích để bà con giáo dân hiểu, tuy nhiên nhiều người vẫn không chấp hành, đặc biệt một số đối tượng cực đoan còn kích động, xúi giục dẫn đến nhiều người đã có hành vi ném đá tấn công lực lượng chức năng, đốt lửa, ném đá… Trong đó, 04 đối tượng là Hoàng Thị Thái, Mai Thị Tịnh, Mai Thị Tiệm, Lê Thị Thủy là những đối tượng quá khích, có các hành vi la hét kích động, ném đá, chửi bới, lăng mạ lực lượng chức năng, kéo cây cối, đồ vật chặn đường… 

Với những hành vi đó của mình, 4 đối tượng đã phạm vào tội “Gây rối trật tự công cộng” - Điều 245 Bộ luật hình sự, mà cụ thể là điểm c, khoản 2 điều này: “Gây cản trở giao thông nghiêm trọng hoặc gây đình trệ hoạt động công cộng”. Ngày 25/11/2016 thì TAND Thị xã Kỳ Anh mở phiên xét xử hình sự sơ thẩm vụ án gây rối trật tự công cộng. 

Phân tích rõ hơn về trường hợp này thì đó là hành vi “Gây cản trở giao thông nghiêm trọng là gây cản trở giao thông từ 2 giờ trở lên hoặc gây cản trở giao thông ở những tuyến giao thông quan trọng, làm ách tắc giao thông trên diện rộng (không phân biệt thời gian bao lâu)”; “Gây đình trệ hoạt động công cộng là trường hợp do hành vi gây rối mà hoạt động công cộng bị đình trệ như: phải tạm dừng buổi chiếu phim; phải tạm dừng trận thi đấu bóng đá, bóng chuyền hoặc các môn thể thao khác; phải tạm dừng cuộc họp Hội đồng nhân dân.v.v… không phân biệt thời gian bị đình trệ dài hay ngắn”. Hình phạt đối với trường hợp này là từ hai năm đến bảy năm. 

Tuy nhiên, đối với 04 đối tượng trong vụ việc lần này thì Hội đồng xét xử cũng đã xem xét các tình tiết giảm nhẹ như thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, có nhân thân tốt, người phạm tội đầu thú. Mỗi bị cáo chịu mức án 06 tháng tù giam. 

Xét cho cùng thì vụ việc lần này như là một lời cảnh tỉnh cho những người vì thiếu sự nhận thức về pháp luật mà nghe theo sự xúi giục, kích động của những đối tượng “giấu mặt” mà ai cũng biết kẻ đó là ai. Cho nên, đấy, chốt lại thì những kẻ đó vẫn “chẳng có mệnh hệ” gì cả mà chính những người “quá tin vào đức tin của kẻ mượn danh Chúa” phải chịu trách nhiệm về những hành vi vi phạm của mình trước pháp luật. Hình phạt dành cho các đối tượng là giáo dân tại giáo xứ Đông Yên trong vụ việc lần này cũng đặt ra câu hỏi về trách nhiệm của người đứng đầu giáo xứ này: Là vô trách nhiệm trước các hành vi của các “con chiến” hay là lợi dụng, “mượn tay” các “con chiên” để thực hiện những mưu đồ khác lớn hơn đằng sau đó?

Văn Thành

TRAO ĐỔI VỚI NGUYEN ANH TUAN LIÊN QUAN ĐẾN QUỐC TANG FIDEL CASTRO TRÁI PHÁP LUẬT

Liên quan đến việc tổ chức Quốc tang đối với đồng chí Fidel Castro thì một số trang mạng lề trái và Facebook "Nguyen Anh Tuan" có đưa lập luận để bày tỏ sự không đồng tình với việc đó. Số các trang mạng này cho rằng theo như "Nghị định Số: 105/2012/NĐ-CP, ngày 17 tháng 12 năm 2012 Về tổ chức lễ tang cán bộ, công chức, viên chức" thì việc tổ chức Quốc tang trong trường hợp này là trái với quy định. Cụ thể, tại khoản 1, điều 5, chương II có quy định: "Cán bộ đang giữ hoặc thôi giữ một trong các chức vụ sau đây khi từ trần được tổ chức Lễ Quốc tang:

a) Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng;

b) Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam;

c) Thủ tướng Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam;

d) Chủ tịch Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam".



Tuy nhiên, tại khoản 2, điều 5 có nếu rõ rằng Bộ Chính trị sẽ quyết định việc tổ chức Lễ Quốc tang đối với người có quá trình đóng góp và công lao to lớn đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng, Nhà nước và nhân dân. 

Như vậy, việc tổ chức lễ Quốc tang 01 ngày đối với đồng chí Fidel Castro theo các bạn thì có gì sai so với quy định của luật pháp Việt Nam hay không? Việc quyết định tổ chức Quốc tang đối với đồng chí Fidel Castro vừa có thể xem là một trường hợp đặc biệt nhưng cũng hoàn toàn đúng với quy định của pháp luật. 

Bởi lẽ, chúng ta đều biết Fideln Castro là một người đồng chí, người bạn đặc biệt của dân tộc Việt Nam, và việc Đảng, Nhà nước ta quyết định để tang theo nghi thức Quốc tang chính là sự trân trọng. sự tôn vinh đối với những gì đồng chí Fidel Castro đã làm, đã cống hiến cho phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc của nước ta và của trên thế giới. Lại càng đặc biệt hơn nữa khi đông đảo nhân dân Việt Nam bày tỏ sự đồng tình, ủng hộ với quyết định đó.

Nguyễn Thành 

VÌ SAO VIỆT NAM TỔ CHỨC QUỐC TANG CHO FIDEL CASTRO?

Đêm ngày 25/11/2016, người Anh hùng Cuba Fidel Castro qua đời ở tuổi 90. Đây là một tổn thất đau thương vô cùng to lớn của nhân dân Cuba, của nhân loại có lương tri, trong đó có nhân dân Việt Nam yêu chuộng hòa bình và công lý.

Đảng và Nhà nước ta đã quyết định tổ chức quốc tang vào ngày 04/12 để tưởng nhớ Fidel Castro. Có nhiều người Việt Nam, đặc biệt là một bộ phận lớp trẻ thắc mắc tại sao ta lại để quốc tang? Đó là một thắc mắc chính đáng cần được những người đi trước, những người nghiên cứu lịch sử giải đáp thỏa đáng. 

Hoàng Văn Dũng thành viên tổ chức Phong trào con đường Việt Nam

Qua nghiên cứu lịch sử, tôi đã hiểu được Fidel Castro và đất nước Cuba có vai trò lớn như thế nào với dân tộc Việt Nam trong quá khứ. Trong khuôn khổ của một bài viết nhỏ, tôi xin được chia sẻ một số thông tin để bạn trẻ tham khảo.

Thứ nhất, trong quá khứ, Việt Nam và Cuba là hai nước cùng cảnh ngộ thuộc địa và phụ thuộc. Khi người dân Cuba đang đấu tranh chống ách thống trị của chính quyền Batixta thân Mỹ thì người dân Việt Nam đang chống Pháp và can thiệp Mỹ. Cả hai dân tộc đều đang đấu tranh để dành độc lập, tự do. Chung lý tưởng, chung kẻ thù trở thành “chất kết dính” giữa hai dân tộc cách nhau nửa vòng trái đất.

Thứ hai, hai dân tộc tương hỗ cho nhau trong kháng chiến và xây dựng đất nước. Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 của quân dân Việt Nam “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” và “nhanh như một vệt thuốc súng” lan đến Cuba, làm nên thắng lợi của cuộc cách mạng Cuba năm 1959. Người dân Algieri, Cuba ai cũng thuộc câu chào nổi tiếng “Việt Nam –Điện Biên Phủ – Hồ Hồ - Giáp Giáp”, “Viva Việt Nam! Viva Hồ Chí Minh!”. Từ trong cuộc hành trình đi tìm chân lý của hai dân tộc, hai lãnh tụ và các thế hệ lãnh đạo, chúng ta xem nhau như ruột thịt của mình.

Thứ ba, mặc dù Cuba còn gặp khó khăn nhưng Cuba luôn hướng về Việt Nam. Trong khuôn khổ chuyến thăm đầu tiên đến Việt Nam năm 1973, Cuba đã tặng Việt Nam 5 công trình kinh tế - xã hội với tổng trị giá khoảng 80 triệu USD, bao gồm: khách sạn Thắng Lợi (tại Hồ Tây, Hà Nội), Bệnh viện Việt Nam - Cuba (tại Đồng Hới, Quảng Bình), đường Xuân Mai, trại bò giống Ba Vì, Xí nghiệp gà Lương Mỹ; tặng 1.200 con bò giống và sau này hình thành nên Nông trường bò sữa Mộc Châu, tặng gà giống để rồi thành nơi cung cấp gà giống cho toàn miền Bắc và chi hơn 6 triệu USD để mua thiết bị hiện đại. Hơn thế nữa là Cuba còn cử chuyên gia về cầu đường sang Việt Nam tham gia cùng bộ đội Trường Sơn mở rộng đường mòn Hồ Chí Minh; Cuba giúp đào tạo cho Việt Nam trên 1.000 sinh viên Việt Nam ở trình độ đại học và cao học... 

Fidel Castro còn quyết định giúp Bắc Việt Nam làm đoạn đường nối Quảng Bình - Quảng Trị với suy nghĩ sau này, khi giải phóng miền Nam phải có đường để các phương tiện cơ giới như xe tăng, pháo di chuyển. Đoạn đường này hiện đã trở thành một phần của Đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Đó là tình cảm của Fidel Castro, của đất nước, nhân dân Cuba với Việt Nam. 

Trong cuộc mít tinh ngày 2-1-1966 để chào mừng lần thứ 7 Cách mạng Cuba thành công tại Quảng trường Cách mạng José Marti, trước hơn 30 vạn quần chúng và các đoàn đại biểu các nước Á, Phi, Mỹ Latinh tham dự Hội nghị đoàn kết ba châu lần thứ nhất tổ chức ở La Habana, khi nói về mối quan hệ với Việt Nam, lãnh tụ Fidel Castro đã có câu nói để rồi ghi dấu ấn đặc biệt trong tình cảm của biết bao con người Việt Nam qua bao thế hệ, và khi nhắc tới ông, người dân Việt Nam sẽ nhớ mãi câu nói ấy: “Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình”.

Thứ ba, ngày Bác Hồ qua đời (2/9/1969), khi nhân dân Việt Nam đang trong đau thương mất mát, ở đất nước CuBa xa xôi Đảng Cộng sản Cuba, nhân dân Cuba đã để tang Hồ Chí Minh trong bảy ngày. 

Thật khó có đủ ngôn từ để diễn tả hết những tình cảm mà ngài Fidel Castro và đất nước Cuba dành cho Việt Nam. Chúng ta chỉ có thể khẳng định một điều “Fidel Castro – Cuba – Hồ Chí Minh – Việt Nam luôn trong trái tim nhau”.

Nguyễn Văn

NGƯỜI CỘNG SẢN CHÂN CHÍNH FIDEL CASTRO

Những người cộng sản chân chính là những người đáng được tôn trọng nhất. Bởi cả cuộc đời họ đã cống hiến cho một mục tiêu và lý tưởng đẹp nhất.



Tôi nhớ câu nói của Winston Churchill "Không có kẻ thù vĩnh viễn, không có đồng minh vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia là vĩnh cửu". Nhưng với Cuba và Fidel thì khác:

"Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng máu của mình".

Có một câu chuyện mà sau này khi hội nhập được kể lại. Ngày đó Việt Nam bán gạo cho Cuba với giá cao hơn bình thường và giải thích là bởi "kinh tế thị trường". Fidel nói thẳng: "Chúng ta là anh em, đã là anh em thì đừng đưa cái thị trường ra để làm giá". Việt Nam nghe xong, xấu hổ, chuyển sang vừa cho vừa tặng như cũ.

Vậy đó, trái tim của Fidel với Việt Nam ta luôn hừng hực, cháy bỏng như thế. Nó chân chính, cao đẹp và vĩnh viễn... cho đến ngày 26/11/2016 này, ngày Fidel nằm xuống.

Ngày hôm ấy, người thương kẻ ghét Fidel có lẽ nhiều như nhau. Mình không luận bàn. Nhưng cái làm mình thích ở ông, cũng như Che Guevara chính là đôi mắt. Đôi mắt họ đẹp quá, đúng kiểu dân Mỹ Latin ngập tràn nam tính, say mê, lý tưởng. Và đôi mắt của họ phải chăng cũng luôn hướng về "dấu bằng" trong cái phương trình tuyệt đẹp không tưởng của Karl Marx. Tuy cách làm mỗi người mỗi khác, nhưng xuất phát điểm của họ chẳng phải là hướng thế giới này đến một điều gì đó tốt đẹp hơn, công bằng hơn hay sao?

Không biết Fidel cảm xúc thế nào khi nhìn thấy bàn tay của Che Guevara, bị Bolivia và CIA chặt gửi Cuba để dằn mặt ông. Có cảm thấy "xót xa như rụng bàn tay" như trong thơ Hoàng Cầm không. Nhưng rõ ràng là ông vẫn bước tiếp, trên con đường mà mình đã chọn. Giờ thì dấu bằng trong cái phương trình không tưởng của Karl Marx không còn quan trọng nữa rồi.

Bởi vì Fidel Castro, cũng như Võ Nguyên Giáp, như Hồ Chí Minh, như Che... họ nguyên thủy một cái đẹp nhất. Đẹp từ lý tưởng sống, mục tiêu và cả cuộc đời chiến đấu.

Mã Ngọc

LẼ NÀO CHÚNG TA LẠI LÀ MỘT DÂN TỘC VÔ ƠN?

Vừa qua, khi Đảng, Nhà nước ra thông báo đặc biệt về việc để 1 ngày Quốc tang chủ tịch Phiden Castro, đã có không ít những ý kiến không đồng tình, cũng có những kẻ mỉa mai... Trong số đó, tri thức có, giả tri thức có (như bà Nguyễn Hoàng Anh - phó giáo sư, giảng viên FTU), anh hùng bàn phím và tất nhiên có số cơ hội chính trị chống phá chính quyền... phần đa là những người thuộc hàng thừa hưởng thành quả của lịch sử và trong họ, chẳng đại diện cho bất cứ một giai tầng tiến bộ nào trong xã hội.


Tất nhiên, không ai bắt phép họ phải yêu hay ghét một ai, cũng chẳng ai ép họ phải ơn nghĩa, đạo đức với ai, họ hoàn toàn có quyền như vậy, xã hội cho phép và xã hội cũng tự đào thải.

Còn chúng ta, lẽ nào chúng ta quên được những ngày tháng "ngàn cân treo sợi tóc" của dân tộc? Gạt những lý luận về ý thức hệ, lý tưởng hay cái gọi là TBCN hay XHCN sang một bên bởi đó là tiếng nói và câu trả lời của tương lai thì chúng ta, những người Việt chân chính hãy nhớ rằng:

Khi dân tộc chúng ta bị bao vây tứ phía, Tây Bắc: Trung Quốc hoành hành; Tây Nam: Khorme đỏ phá hoại, giết hại nhân dân, xâm lấn cột mốc; từ bên ngoài Mỹ bao vây cấm vận, hậu thuận cho bọn bành trướng Bắc Kinh và tay sai ở phía Nam....

Với bổn bề khó khăn, trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc ấy, ai trong số những thiên đường mà các bạn đang thần tượng hay "mùa vọng" sẵn sàng đồng hành giúp đỡ dân tộc chúng ta? Ai trong số những nền "dân chủ" tiên tiến và hùng mạnh đứng lên với dân tộc ta trên cùng một chiến tuyến?

Vâng, khi tất cả chọn quay lưng với một dân tộc đang quằn quại bởi những vết thương chiến tranh và nguy cơ bị xâm lược thêm lần nữa thì có một con người và một đất nước bé nhỏ của ông ta đã đứng lên tuyên bố rằng: vì Việt Nam sẵn sàng hiến dâng xướng máu; và cũng vì Việt Nam sẵn sàng mang quân đánh lại kẻ bành trướng phương Bắc... Đó chỉ có thể là Phiden Castro và đất nước Cuba của ông. Lẽ nào chúng ta lại là kẻ vô ơn? Có lẽ chỉ ngần ấy thôi, chúng ta không cần phải tìm quá nhiều những lý do để có một ngày quốc tang với một người hùng của dân tộc!

Văn Hân

CỐ TÌNH XUYÊN TẠC THÔNG TIN GÂY HOANG MANG TRONG DƯ LUẬN ĐỐI VỚI KỈ LUẬT QUÂN ĐỘI

Ngày 24/11/2016, trên mạng xã hội xuất hiện clip quay lại cảnh hành hung đồng đội của các quân nhân kèm theo lời khẳng định “Chắc chắn hiện tượng này đã thành phổ biến lại các đơn vị”, “Có vẻ việc quản quân, lính cũ bắt nạt lính mới đã đến mức báo động”. Chủ nhân của trang cá nhân này còn đưa ra câu hỏi : “Nếu người bị đánh là con, là cháu, là em, là bạn của các bạn thì các bạn tính sao?”. 



Chưa cần biết mục đích đăng tải clip là gì nhưng trong thời điểm các địa phương đang làm công tác tuyển quân thì những lời khẳng định của Đặng Như Quỳnh, chủ nhân trang facebook trên đã gây nên một làn sóng hoang mang, lo sợ đối với những gia đình và chính cá nhân các thanh niên đang trong độ tuổi thực hiện nghĩa vụ quân sự. Có nhiều bà mẹ đã tìm hiểu và không giấu nổi sự lo lắng, có người nói rằng nếu đây là hiện tượng phổ biến tại các đơn vị quân đội thì sẽ không cho con nhập ngũ, bởi vì nhập ngũ thì con trai của họ sẽ chắc chắn bị đồng đội đánh. Cô Nguyễn Thị Hạnh ở quận Cầu Giấy cũng thổ lộ “ Giai yêu của mình vừa đi khám nghĩa vụ quân sự về”, “thấy lo quá là lo”. Còn người cựu chiến binh Gạc Ma, Lê Hữu Thảo thì tỏ vẻ bất bình “ Việc đánh lính hay đánh nhau trong các đơn vị không phải không có và việc đó là đáng lên án, nhưng đó chỉ là số ít chứ không phải ở đơn vị hay nhà trường nào cũng xảy ra”. Cựu chiến binh này cho rằng người tung clip đã làm cho “cả xã hội nghĩ rằng môi trường quân đội nơi nào cũng xảy ra lính bị đánh là không đúng” , ông nói rằng “mức độ xử lý thì để cho người có chức năng lên tiếng”. 

Quân đội là một tập thể người với những chức năng, nhiệm vụ đặc thù, có những đặc điểm tính chất và môi trường hoạt động riêng biệt. Mỗi cá nhân trong quân đội đều mang một bản chất tính cách khác nhau, do đó không thể tránh khỏi những va chạm dù là nhỏ nhất có thể xảy ra. Để hạn chế và ngăn chặn các vụ việc vi phạm kỉ luật xảy ra trong quân đội ngay từ năm 2000 Bộ trưởng Bộ quốc phòng đã ban hành Quyết định 2530/QĐ-BQP và năm 2003 ban hành Quyết định 82/QĐ-BQP về xử lý hành vi vi phạm chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự, trong đó có việc xử lý các hiện tượng quân phiệt, gây gổ mất đoàn kết. Đến ngày 05/6/2013 Bộ trưởng Phùng Quang Thanh ra quyết định 04/QĐ-BQP nhằm một bước nâng cao tính thống nhất chặt chẽ pháp lý của văn bản trong xử lý, từ đó nâng cao công tác rèn luyện và xử lý kỉ luật trong quân đội. 



Trải qua 16 năm thực hiện từ khi có Quyết định 2530/QĐ-BQP, kỷ luật trong quân đội đã được nâng cao, các vụ việc vi phạm kỉ luật đã được giảm thiểu rõ rệt. Đặc biệt vấn đề quân phiệt, gây gổ mất đoàn kết ở nhiều đơn vị đã hoàn toàn không còn. Những hình thức sinh hoạt tập thể phong phú, đa dạng dược chỉ huy các cấp quan tâm tạo nên môi tường văn hóa lành mạnh, vui tươi như các các buổi “Sinh nhật đồng đội”, “Chúng tôi nói về chúng tôi” “Trao niềm tin yêu đồng đội”... đã được tổ chức rộng rãi trong các đơn vị toàn quân. Vừa qua chúng tôi có một đợt công tác ở các đơn vị trên khắp mọi miền Tổ quốc, tuy vẫn có những đơn vị có mặt còn tồn tại, hạn chế tuy nhiên tất cả trong các bản báo cáo đều khẳng định “đơn vị xây dựng kỉ luật nghiêm minh, xử lý kiên quyết các hiện tượng vi phạm kỉ luật dù là nhỏ nhất, xây dựng được mối quan hệ đúng mực, hòa đồng, đoàn kết và thống nhất ý chí, hành động”. Điều đó chứng tỏ sự nỗ lực cố gắng của cán bộ chiến sĩ trong toàn quân đối với việc rèn luyện và nâng cao chất lượng chấp hành kỉ luật, xây dựng nền nếp chính quy.



Như vậy Đặng Như Quỳnh dựa vào đâu để khẳng định hiện tượng như trong clip anh ta đăng tải lên là hiện tượng phổ biến trong các đơn vị quân đội. Với hành vi đó anh ta đã phủ nhận công sức của cán bộ chiến sĩ trong toàn quân, gây tâm lý hoang mang cho nhân dân, đặc biệt là các gia đình có con em đang thực hiện nghĩa vụ quân sự, các gia đình có con em đang được gọi khám tuyển nghĩa vụ quân sự và trực tiếp là tâm lý tư tưởng của các thanh niên đang trong độ tuổi thực hiện nghĩa vụ quân sự. Đây là một hành vi cần lên án và cần được xem xét mục đích bên trong. Mặc dù anh ta có đưa lên các số điện thoại cá nhân và danh tính của vài người và nói đó là số điện thoại của các cán bộ thuộc lực lượng an ninh quân đội, nhưng như thế lại càng khiến cho nhưng người đọc và xem clip càng tin rằng lời anh ta nói là sự thật, do đó ảnh hưởng xấu càng lớn. 

Với số lượng người theo dõi trang cá nhân lớn hơn 300 ngàn người, thông tin mà anh ta đưa lên đã nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi, thậm chí có một số đối tượng xấu lấy đó để nói xấu quân đội, gây mất niềm tin của nhân dân vào quân đội. Việc này trực tiếp sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến công tác tư tưởng, công tác chính sách dân vận trong quá trình tuyển quân đang diễn ra cũng như ảnh hưởng đến hình ảnh của anh bộ đội cụ Hồ thời nay.

Hiền Ngọc

Thứ Hai, ngày 28 tháng 11 năm 2016

LUẬT SƯ NÀY LÀ LOẠI GÌ?

Luật sư Trần Thu Nam đã gọi ngài Chủ tịch Fidel ngay sau khi ông qua đời là loài động vật quý hiếm. 




Có thể, đối với nhân loại, có nhiều cách nhìn về vị lãnh tụ của đất nước Cu Ba này. Nhưng tôi nghĩ nét văn hóa tối thiểu con người cần có, đó là ko nên xúc phạm một người vừa mất. Nhất là người đó là lãnh tụ của 1 đất nước và ko gây thù chuốc oán gì với cá nhân Ls cũng như đất nước VN mà Ls sinh sống.

Nghĩa tử là nghĩa tận. Câu này ko chỉ là phương châm sống của riêng người VN ta, mà có lẽ là của loài người. Không hiểu ông Ls kia xếp vị lãnh tụ của hàng chục triệu người là "động vật quý hiếm" thì người ta sẽ xếp vị LS này vào loại gì? 

Nếu cho tôi xếp, tôi sẽ gọi vị Ls này là 1 vật thể quái thai. Nó ko thuộc thể loại nào cả, kể cả động vật bậc thấp. Vì động vật họ cũng có lòng yêu thương và óc suy nghĩ.

Một LS khá có tiếng mà ko hiểu sao lại mua sự nổi tiếng bằng cách này nhỉ? Bỗng thấy hơi nản cho giới LS Việt Nam...!!!

Chiến Văn 

HỒ CHÍ MINH VÀ FIDEL CASTRO CON ĐƯỜNG TỪ CHỦ NGHĨA YÊU NƯỚC ĐẾN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI.

Ngày 2-9-1969, thế giới loài người tiến bộ đau đớn phải chứng kiến sự ra đi của một trong những con người đã làm nên lịch sử nhân loại ở thế kỷ XX, Chủ tịch Hồ Chí Minh. 47 năm sau, cả lời người tiến bộ cũng đau đớn khi nhận được tin, một trong những con người cũng đã làm nên lịch sử loài người thế kỷ XX đã về với cõi người hiền. Chủ tịch Cu Ba Fidel Castro. Cả hai con người vĩ đại ấy, tuổi thì như cha con, nhưng ý chí đều chung một hướng. Đó là chống lại tất cả mọi cường quyền và bạo ngược, sửa lại cho đúng tất cả những gì sai quấy và lẫn lộn; đem lại cơm ăn, áo mặc, sự học hành và đời sống ấm no, hạnh phúc cho dân tộc mình.'


Gần giống như Việt Nam, Cu Ba có lịch sử 388 năm bị thực dân Tây Ban Nha chiếm đóng làm thuộc địa. Trong các phong trào giải phóng dân tộc của người dân Cu Ba cuối thể kỷ XIX có Phong trào độc lập cho Cu Ba dưới sự lãnh đạo của Nhà cách mạng, nhà thơ Jose Marti. Từ phong trào này, năm 1892, Jose Marti đã thành lập Đảng Cách mạng Cu Ba, tiền thân của Đảng Cộng sản Cu Ba ngày nay. Đó là một chính đảng có đường lối cách mạng thực sự, tập hợp được nhiều tầng lớp lao động và những người yêu nước chân chính, để cùng nhau bảo vệ lợi ích tối cao của dân tộc, là giành cho kỳ được độc lập, tự do thực sự cho Tổ quốc. Tiếc thay, Jose Marti đã hy sinh ngày 19-5-1895 khi đang chỉ huy quân cách mạng trong trận đầu tấn công thực dân Tây Ban Nha ở Dos Rios, tỉnh Oriente. Sự nghiệp giành độc lập thực sự cho Cu Ba vẫn còn dang dở.

Trong suốt nửa đầu thế kỷ XX, Cu Ba bị đặt dưới sự bảo hộ của đế quốc Mỹ. Mặc dù chính quyền Mỹ khi đó do Theodore Roosevelt lãnh đạo đã công nhận nền độc lập của Cu Ba từ ngày 20-5-1902 nhưng đó là một nền độc lập giả hiệu. Mỹ vẫn giữ quyền can thiệp vào các công việc của Cu Ba, chỉ huy tối cao về quân sự đối với quân đội Cu Ba, giám sát tài chính và quan hệ ngoại giao của nước này. Năm 1903, Mỹ chiếm đóng căn cứ quân sự Guantanamo theo một hiệp ước cho thuê đất 99 năm. Đến nay đã 113 năm trôi qua nhưng Mỹ vẫn chưa chịu trả lại vùng đất này cho Cu Ba.

Chủ tịch Hồ Chí Minh của Việt Nam cũng đã đặt điểm xuất phát đầu tiên cho mục tiêu cách mạng của mình là giải phóng dân tộc, là nền độc lập thực sự của một đất nước do đại đa số nhân dân lạo động làm chủ, của một đất nước mà số phận của nó do ý chí và nguyện vọng của nhân dân quyết định chứ không phải do một thiểu số làm tay sai cho ngoại bang tiếm quyền và quyết định. Nếu như Hồ Chí Minh tìm thấy cảm hứng và mục tiêu làm cách mạng của mình từ sự kế tục những truyền thống đầu tranh dựng nước, giữ nước 4.000 năm của dân tộc Việt Nam thì Fidel Castro đã tìm thấy niềm cảm hứng cho cuộc cách mạng giải phóng dân tộc Cu Ba từ “Tác giả tinh thần của cuộc tấn công pháo đài Moncada” (Lời Fidel Castro) cũng như những lý tưởng giải phóng dân tộc của Jose Marti.

Có một điểm khác nhau giữa hai con đường cách mạng của Hồ Chí Minh và Fidel Castro là Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tìm thấy con đường giải phóng dân tộc chính là Chủ nghĩa xã hội và Chủ nghĩa cộng sản ngay từ năm 1920, khi Bác Hồ được tiếp cận tác phẩm “Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Vladimir Ilich Lenin. Chính từ dấu mốc quan trọng này, Hồ Chí Minh đã trở thành người cộng sản khi đất nước Việt Nam còn là thuộc địa của Pháp. Và chính Người đã đem tư tưởng chủ nghĩa xã hội kết hợp với chủ nghĩa yêu nước để giải phóng dân tộc Việt Nam cũng như đấu tranh với các thế lực ngoại xâm để bảo vệ và giữ vững nền độc lập ấy. Còn Fidel thì khác.

Fidel Castro thì bắt đầu sự nghiệp cách mạng của mình bằng một đòn tấn công vũ trang trực diện nhằm vào chế độ tay say thân Mỹ Fulhencio Batista tại pháo đài Moncada ngày 26-7-1953. Mặc dù bị đàn áp và chịu nhiều hy sinh nhưng chỉ 3 năm sau, nhóm vũ trang “26-7” gồm 82 người do Fidel Castro, Raul Castro, Ernesto Che Guevara và Camilo Cienfuegoz chỉ huy đã dùng con tàu du lịch Granma đổ bộ lên bãi biển phía Tây Nam tỉnh Santiago và bắt đầu cuộc chiến tranh du kích từ dãy núi Sierra Maestra. Ba năm sau nữa, cuộc chiến tranh giải phóng của những “Guerigureo” (Anh hùng du kích) Cu Ba kết thúc. Ngày 1-1-1959, Quân đội Cách mạng Cu Ba giải phóng La Habana, kết thúc chế độ độc tài quân sự Batista.

Mặc dù trong “Phong trào 26-7” có bác sĩ Ernesto Che Guevara là người có cảm tình với chủ nghĩa Mác nhưng xu hướng dân tộc chủ nghĩa của phong trào này vẫn còn tiếp tục chiếm ưu thế. Chỉ đến tháng 10 năm 1959, Fidel Castro (lúc đó đã là thủ tướng Cu Ba) mới tuyên bố công khai cảm tình của mình với chủ nghĩa cộng sản. Chính phủ Cách mạng Cu Ba tiến hành quốc hữu hóa nhiều công ty của Hoa Kỳ mà phần lớn các công ty đó do những tên mafiosi Mỹ như Santo Trafficante. Jr. vốn có căn cứ ở Florida (Mỹ) thâu tóm dưới thời trị vì của tên độc tài Batista. Những hoạt động của chúng gồm điều hành khách sạn và sòng bạc hợp pháp cũng như các hoạt động bất hợp pháp tại La Habana. Những tên trùm gangster Mỹ ở Florida đã trở thành những kẻ ủng hộ đáng kể cho Batista trên vũ đài chính trị Cu Ba, chính phủ Batista làm ngơ cho các hoạt động của chúng để đổi lấy các khoản hối lộ và lại quả. Tháng 3 năm 1960, Chính phủ Cách mạng Cu Ba thiết đặt quan hệ ngoại giao và ký kết hiệp định thương mại với Liên Xô, Hầu như ngay lập tức, chính quyền Mỹ do John F. Kennedy lãnh đạo tiến hành bao vây, cấm vận Cu Ba.

Đảng Cộng sản Cu Ba ngày nay có tiền thân là Đảng Xã hội Nhân dân Cu Ba được thành lập từ những năm 1930. Hai năm sau Cách mạng năm 1959, tháng 7 năm 1961, ban lãnh đạo Đảng Xã hội Nhân dân Cu Ba do Blas Roca lãnh đạo, Phong trào 26-7 do Fidel Castro lãnh đạo và Hội đồng Cách mạng 13-3 do Faure Chomon lãnh đạo đã đồng ý cùng thiết lập “Các tổ chức cach mạng hợp nhất” (ORI). Ngày 26-3-1962, Đại hội lần thứ nhất ORI đã đổi tên tổ chức này thành Đảng Cách mạng xã hội thủ nghĩa thống nhất (PURSC) và đến ngày 3 tháng 10 năm 1965, đảng này đổi tên thành Đảng Cộng sản Cu Ba. Như vậy, tuy đến với chủ nghĩa xã hội muộn màng hơn nhưng Fidel Castro đã nhận thức rất rõ ràng rằng để bảo vệ thành quả cách mạng giải phóng dân tộc, đất nước Cu Ba, dân tộc Cu Ba cần có chủ nghĩa xã hội.

Trong giai đoạn từ năm 1955 đến nay, Cu Ba là nước đầu tiên tuyên bố theo đường lối chính trị xã hội chủ nghĩa sau khi các lực lượng cách mạng cánh ta theo xu hướng dân tộc chủ nghĩa lên nắm quyền lực tối cao của đất nước. Tiếp theo Cu Ba, còn có một số nước khác tuyên bố đi theo như Myanma, Ethiopia, Angola, Mozambique, Libya, Afghanistan, Lào, Campuchia, Nicaragoa, Venezuela, Grenada… Đây là những nước xã hội chủ nghĩa thuộc thế hệ thứ ba, sau Liên Xô và Mông Cổ (thế hệ các nước xã hội chủ nghĩa đầu tiên sau Cách mạng tháng 10 Nga); Trung Quốc, Việt Nam, Cộng hòa DCND Triều Tiên và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu (thế hệ các nước xã hội chủ nghĩa thứ hai ra đời sau chiến thắng của nhân loại tiêu diệt chủ nghĩa phát xít trong Chiến tranh thế giới thứ hai).

Đến nay, sau sự sụp đổ của Liên Xô và khối xã hội chủ nghĩa Đông Âu, chỉ còn ba nước xã hội chủ nghĩa thuộc thế hệ thứ hai tồn tại (Trung Quốc, Việt Nam và Cộng hòa DCND Triều Tiên). Sự sụp đổ của Liên Xô cũng kéo theo sự sụp đổ hoặc thoái hóa của một số nước theo xu hướng xã hội chủ nghĩa thuộc thế hệ thứ ba như Myanma, Afhganistan, Lybia, Bénin (Dahomey cũ), Ethiopia, Yemen (Nam Yemen) Nicaragoa, Campuchia, Grenada .v.v… Nhưng từ năm 1991 đến nay, ngoài Lào là nước xã hội chủ nghĩa thế hệ thứ ba vẫn đứng vững, còn có một số nước khác cũng tuyên bố theo xu hướng xã hội chủ nghĩa hoặc dân chủ xã hội chủ nghĩa như Vennezuela, Bolivia, Equadore…

Tất cả những sự ra đời, suy thái, sụp đổ, cũng như tồn tại của các nước xã hội chủ nghĩa trên thế giới trong thế kỷ XX cho đến nay đều chứng minh hai chân lý. Chân lý thứ nhất là: “Chỉ có chủ nghĩa yêu nước chân chính, không hẹp hòi, không sô vanh mới có thể làm cho chủ nghĩa xã hội trở thành hiện thực và chỉ có chủ nghĩa xã hội mới làm cho chủ nghĩa yêu nước trở thành chủ nghĩa yêu nước chân chính”. Chân lý thứ hai là: “Chỉ có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chủ nghĩa yêu nước chân chính và chủ nghĩa xã hội mới có thể giúp cho một dân tộc giành lại được quyền độc lập, tự do cho mình và bảo vệ vững chắc nền độc lập ấy”. Bằng các con đường khác nhau nhưng cả Hồ Chí Minh lẫn Fidel Catro đều đã tìm ra được những chân lý ấy và làm cho ngọn cờ của chủ nghĩa xã hội vẫn tung bay ở hai đầu Đông và Tây của trái đất.

Ảnh: Sáng ngày 9-12-1995, Bí thư thứ nhất BCH Trung ương Đảng Cộng Sản Cu Ba, Chủ tịch Hội đồng nhà nước Cu Ba Fidel Castro dẫn đầu doàn đại biểu cấp cao Đảng và Nhà nước Cu Ba thăm Việt Nam. Chủ tịch Fidel Castro đã vào lăng viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh và thăm nơi ở của Người. Cũng như Chủ tịch Hồ CHí Minh vào năm 1924 đã nuối tiếc không nguôi khi Người đã không gặp được lãnh tụ V. I. Lenin, Chủ tịch Fidel Castro cũng rất tiếc nuối vì không gặp được Chủ tịch Hồ Chí Minh khi Người còn sống. Bây giờ đây thì cả ba con người làm nên lịch sử phong trào Cộng sản và Công nhân quốc tế thế kỷ XX, đại biểu cho ba thế hệ những người cộng sản của thế kỷ XX đã gặp được nhau…

Tâm Nguyễn 

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 11 năm 2016

CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CHO KẺ PHẢN BỘI TỔ QUỐC

Những ngày đầu tháng 7 vừa qua, cái tên Ngô Xuân Phúc đã khiến báo chí tốn khá nhiều giấy mực khi y đã hoàn tất thủ tục xin tị nạn ở Thái Lan dưới sự giúp đỡ của Việt Tân. Có thể nói, bớt được một kẻ tâm thần hoang tưởng như Ngô Xuân Phúc không ảnh hưởng gì đến sự phát triển của đất nước, ngược lại, Việt Nam còn cảm thấy vui mừng khi tống khứ được một thứ rác rưởi. 

Thế nhưng, Ngô Xuân Phúc còn chưa kịp vui mừng bởi đã đạt được nguyện vọng: được đàng hoàng sống tị nạn tại Thái Lan, được UNHCR thu nhận với vỏ bọc “người bất đồng chính kiến”, “người đấu tranh cho tự do dân chủ”… thì đã phải nhận trái đắng. 


Theo dõi Fb Ngô Xuân Phúc có thể thấy sự háo hức của hắn trước khi sang Thái Lan như thế nào. Khi quê hương đã lật tẩy bản chất của hắn, khiến hắn bẽ mặt thì tất nhiên, hắn chỉ muốn trốn đến một vùng đất mới và ảo tưởng về tương lai tươi sáng. Và cứ thế, hắn hồn nhiên hạ thấp quê hương đồng thời hết lời ngợi ca vùng đất lạ. Hắn thấy nền giáo dục của Thái tuyệt quá bởi: “học sinh các bậc học từ mẫu giáo đến hết lớp 9, đều không phải đóng học phí”. Trong khi đó, Việt Nam có cả Nghị định quy định về cơ chế thu, quản lý học phí đối với cơ sở giáo dục thuộc hệ thống giáo dục quốc dân và chính sách miễn, giảm học phí, hỗ trợ chi phí học tập phù hợp trong từng giai đoạn cụ thể. Nhưng hẳn là Ngô Xuân Phúc lo tranh cãi quyền tác giả bài thơ “Tổ quốc gọi tên mình” nên không hiểu gì về giáo dục của Việt Nam cả. 

Mấy bữa đầu qua Thái, Ngô Xuân Phúc không ngừng ngợi ca đất nước, phong cảnh, con người nơi đây. Vậy mà chưa được dăm bữa, nửa tháng, Ngô Xuân Phúc lại tự vả vào miệng mình khi đăng sst “Trò đùa vô văn hóa của người Thái”, “Sống tị nạn trên đất Thái như thế nào là tốt, khuyến cáo nào cho người tị nạn?”… Tưởng tị nạn nó thế nào, tưởng sang Thái nó phải hoành tráng lắm, thì ra số phận của Ngô Xuân Phúc cũng chẳng khác gì đàn anh chị như Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, Cù Huy Hà Vũ… đang sống lay lắt bên Mỹ. Ngô Xuân Phúc từ chối cuộc sống tốt đẹp, từ chối công việc cao cả để trốn chạy đến nơi xa lạ, để rồi “bị một số người thái đem làm trò đùa mỗi khi hỏi đường, xe buýt”, bị ép giá khi đi taxi…

Có lẽ Ngô Xuân Phúc vẫn đang cảm thấy sốc khi cái phận của mình không khác gì “một phút huy hoàng rồi chợt tắt”. Vừa mới được Việt Tân quan tâm, nâng đỡ là thế, giờ đã bị “nó chú ý quá”, “chơi mấy trò bẩn” . Sau khi viết xong những dòng stt: 

“Bữa trước like cái stt tẩy chay big c ở hà nội, sau đó là big c ở hải phòng bị trung quốc thôn tính nhưng mượn danh người thái, lấy người thái đứng tên nên cũng bị tẩy chay. rồi tôi về đi mua cái ấm điện nấu nước, lúc về mở ra nấu, ấm inox mới nguyên mà dưới đáy lại có cặn, chùi mãi không hết, đánh ra đen xì, lại còn cái bao ni long bị bóc vỏ trước khi mình mở ra để thử điện ở ngay quầy thu ngân, mình đi mua ấm nhưng lượn lờ mãi và chỉ quay lại lấy ấm sau, cũng thấy chúng muốn chơi trò xếp hình nhưng tôi chỉ là thằng tị nạn chính trị thôi…” 

Ngô Xuân Phúc đã phải thốt lên trong bơ vơ, đơn độc rằng: “Của khỉ, người Thái không đẹp như chúng ta vẫn biết trên truyền thông và quảng cáo…” 

Thì ra, mục đích của stt “Sống tị nạn trên đất Thái như thế nào là tốt, khuyến cáo nào cho người tị nạn?” không phải là chia sẻ kinh nghiệm cho những người tị nạn mà giống lời cầu xin sự giúp đỡ thì đúng hơn. Nơi đất khách quê người, nơi bị phân biệt đối xử, có lẽ Ngô Xuân Phúc đang tiếc nuối, hoài niệm về những ngày hạnh phúc ở quê nhà. Phải chăng, đây chính là cái giá cho những kẻ “ăn cháo đá bát”, phản bội Tổ quốc, quê hương?


Bạch Dương

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 11 năm 2016

ĐÔI LỜI MẠN ĐẠM VỀ NGƯỜI CÔNG GIÁO KÍNH CHÚA YÊU NƯỚC

Đạo Thiên chúa giáo truyền bá vào VN từ gần 5 thế kỉ , phát triển hoạt động sâu rộng, đến nay chiếm khoảng 5% dân số, là một bộ phận không thể tách rời đại gia đình dân tộc VN, đã có nhiều đóng góp sức người sức của cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước, có rất nhiều tấm gương Kính Chúa yêu nước, sống tốt đời đẹp đạo, điển hình là Nam Phương Hoàng Hậu (triều đại nhà Nguyễn) một tấm lòng kính Chúa yêu nước,một tình yêu dân tộc; Nguyễn Trường Tộ, Phaolo Nguyễn Trọng Nghĩa...là người Công giáo chân chính; linh mục Lê Ngọc Hoàn phó chủ tịch UB đoàn kết công giáo Nam Định, đại biểu quốc hội khóa XII, XIII, linh mục Đậu Quang Hải chủ tịch UB đoàn kết công giáo Hà Tĩnh, HĐND Hương Khê...có nhiều đóng góp cho sự nghiệp đại đoàn kết dân tộc....


Bên cạnh đó đáng tiếc lại có một số chức sắc và giáo dân chưa làm tốt tôn chỉ mục đích tinh thần của Đạo thiên chúa giáo. Điển hình gần đây có linh mục Nguyễn Thái Hợp đã có những động thái kích động giáo dân Nghệ An chống lại dân tộc, đặc biệt là linh mục Đặng Hữu Nam cầm đầu các cuộc biểu tình tại Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An làm mất trật tự an ninh xã hội, chống lại nhà nước, làm xấu hình ảnh Đạo Thiên chúa giáo...

Linh mục Phê rô Nguyễn Công Danh đã từng phát biểu rằng,"nêu cao tinh thần yêu nước, phát huy truyền thống tốt đẹp của người công giáo kính Chúa yêu nước, sống tốt đời đẹp đạo, theo tinh thần chung của hội đồng giám mục Việt Nam. Sống phúc âm giữa lòng dân tộc để phục vụ hạnh phúc đồng bào"

Đảng, nhà nước bao giờ cũng nhất quán quan điểm tôn trọng tự do tín ngưỡng. Người không theo đạo thiên chúa giáo không ai nghĩ xấu về người công giáo cả mà chỉ có người công giáo tự làm xấu mình thôi. Do đó người công giáo cần phải kiên quyết phản đối phê phán loại bỏ những phần tử côn đồ, phản động đội lốt linh mục, cha đạo để làm chuyện xằng bậy, cầu lợi cầu danh là ảnh hưởng xấu đến Đạo thiên chúa giáo như Nguyễn Thái Hợp, Đặng Hữu Nam.

Cần nói rõ vấn đề này: Riêng việc làm của linh mục Anton Đặng Hữu Nam đã đủ yếu tố cấu thành tội phạm đáng bị xử lí trước pháp luật Việt Nam, Nhưng vì sao vẫn chưa bị xử lí? Trong khi một số bà con công giáo đang coi ĐHN là "Thần tượng", bọn phản động đang muốn chia rẽ các đạo giáo trong nước...Đây là sự việc nhạy cảm, do đó việc xử lí ĐHN cũng cần phải khéo léo, tế nhị... Đảng và nhà nước muốn người công giáo tự nhìn nhận rõ bản chất sự việc của ĐHN làm thì tốt hơn, có ý nghĩa giáo dục hơn là "trừng trị". Nhưng đến một chừng mực nào đó buộc công lí phải lên tiếng! Linh mục Đặng Hữu Nam hãy đợi đấy, nếu tiếp tục sa đà lao vào con đường đen tối!

Trọng Đức

ĐÔI LỜI VỚI CÁC CÁ NHÂN, TỔ CHỨC XHDS ĐANG HOẠT ĐỘNG THIỆN NGUYỆN

Trong đợt lũ lụt ở miền Trung, những người hảo tâm trong nước và cộng đồng người Việt ở nước ngoài đều có tấm lòng hướng về bà con bị thiệt hại. Vì điều kiện làm ăn, kinh doanh ở phương xa không đến tận nơi để cứu trợ nên phải tìm cách gửi tiền thông qua những người quen trong nước. Tuy nhiên, không phải ai cũng có mối quan hệ quen biết từ trước nên đã gửi thông qua một số người nổi tiếng, những nhân vật của công chúng như Phan Anh v.v.. Khi thấy “hiện tượng” MC Phan Anh kêu gọi được số tiền thiện nguyện khá lớn trong thời gian rất ngắn, các “nhà dân chủ” cũng tưởng bở “tát nước theo mưa”, lên facebook kêu gọi gây quỹ “thương về miền trung”, tổ chức các chương trình thiện nguyện, cứu trợ, giúp đỡ bà con khắc phục hậu quả thiệt hại sau mưa lũ.


Sau cơn lũ qua đi, mọi việc trở về với hoạt động bình thường, các nhà dân chủ cũng hết “công ăn việc làm”, không còn PR được hình ảnh gì, nguồn tiền ủng hộ cho các “dự án” thiện nguyện cũng đã cạn, các nhà dân chủ quay ra “cắn xé” lẫn nhau, với những ngôn từ “chợ búa”.Mai Văn Dũng, fb Dũng Mai, từ một kẻ cầu bơ cầu bất, “nhặt lá đá ống bơ”trèo me trèo sấu như Xuân Tóc đỏ (cách ví von của JB Nguyễn Hữu Vinh) chỉ dựa vào tài ăn nói “lươn lẹo” đã trở nên “đình đám”, tên tuổi “lẫy lừng”sau khi huy động được nhiều tiền ủng hộ nhất. Con gái của“lão”này là Thảo Teresa cũng vào Hà Tĩnh, Quảng Bình ủng hộ, giúp đỡ bà con. Các nhóm khác như Nguyễn Lân Thắng - một đứa con “nghịch tử” của dòng họ Nguyễn Lân; JB Nguyễn Hữu Vinh với danh xưng “nhà báo”… những kẻ luôn hành xử theo kiểu “vừa trí thức vừa côn đồ” cũng chạy đi chạy lại vào miền Trung liên tục… chưa kể đến các “nhà hoạt động trẻ” khác như Dũng Phi Hổ, Nguyễn Thanh Vân, Hồng Thái Hoàng, “Liên minh dân tộc Việt Nam tự quyết” Đinh Quang Tuyến… Các video stream thiện nguyện được up lên tự mình khen mình, đánh bóng “tên tuổi” một cách ồn ào và trơ trẽn.

Khi sự việc khuất tất của nhóm Mai info bắt đầu lộ rõ, các “nhà đấu tranh dân chủ” bắt đầu rơi cái mặt nạ “thiện nguyện” cứu trợ, ủng hộ giúp đỡ đồng bào của mình, đấu tố lẫn nhau: từ việc nhận tiền gửi của kiều bào ở nước ngoài để “bỏ túi”, lấy tiền quỹ để “ủng hộ” dân oan, “tài trợ” cho đội bóng No_U FC Hà Nội, tụ tập ăn uống ở nhà hàng, khách sạn sang trọng lấy tiền quỹ chi trả, “ăn chặn” tiền xây nhà cho dân nghèo… Khi kẻ nào bị vạch mặt, chỉ tên thì kẻ đó đều chơi trò “rạch mặt ăn vạ”như kiểu Chí Phèo, đe dọa hành xử như “xã hội đen”, chửi bới nhau là đồ vô văn hóa, dùng ngôn ngữ chợ búa để lăng mạ, chà đạp nhân phẩm người khác, thậm chí đe dọa “xin tí tiết” cả gia đình vợ con. 

Hóa ra “hội làng dân chủ” cũng chỉ có vậy! diễn tuồng, đóng kịch với nhau cả thôi. Khi gặp gỡ, giao lưu thì ca ngợi, hỏi thăm tay bắt mặt mừng, quay phim chụp ảnh “tưng bừng” vui vẻ, sau lưng thì chửi bới nhục mạ, lôi cả chuyện đời tư gia đình, xuất thân, nghề nghiệp từng người ra trước “bàn dân thiên hạ”... hạ nhục nhau không thương tiếc. Chỉ thấy tội nghiệp những người dân oan, những người dân bị thiên tai nhận được tiền cứu trợ mà phải cảm ơn rối rít, họ có biết đâu rằng tiền “mồ hôi nước mắt” của đồng bào hải ngoại gửi về đã bị “ăn chặn” gần hết. 

Khi niềm tin với các “nhà dân chủ”, phong trào hoạt động đã không còn, đến như LS Lê Công Định - một người có chút ít tên tuổi khi tham gia Con đường Việt Nam cùng với Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long -còn đăng đàn tuyên bố “dừng cuộc chơi”, phủ nhận không tham gia bất kỳ tổ chức, hội nhóm nào, đồng thời còn cho rằng “tầm nhìn” của người dân còn hạn chế, các hội nhóm “không đoàn kết”. Lời tuyên bố của Lê Công Định như một “gáo nước lạnh” dội vào “làng dân chủ”. Trước thực tế phũ phàng như vậy những “nhà dân chủ” nổi sóng, chửi bới Lê Công Định không tiếc lời, chứng tỏ một điều “bước chân vào làng dân chủ rất dễ mà bước ra thì rất khó”. 

Ảo tưởng của những “nhà dân chủ” này là cái bệnh trầm kha: đi đâu cũng hô hào, ca ngợi tinh thần, giá trị của “phong trào dân chủ, nhân quyền”, tổ chức “xã hội dân sự” nhưng họ đều tự cho mình “quyền dân chủ” để đả kích, xâm phạm người khác một cách thậm tệ, còn khi những người khác có suy nghĩ, nhận định gì đến mình thì giãy nảy như “đỉa phải vôi”. Những “giá trị dân chủ tự do” sáng láng như vậy họ đều muốn vơ vào cho mình còn cái xấu xa, hạn hẹp thì đẩy cho người khác, kể cả những người “cùng hội cùng thuyền” trong cùng một phong trào, một hội nhóm. 


Những hoạt động của các “nhà dân chủ” này cũng chỉ như một “tấn hài kịch” trơ tráo, tự huyễn hoặc với nhau và lừa bịp, “mị dân” nhằm bòn rút tiền của của đồng bào hải ngoại, tạo hình ảnh hình ảnh“thiện nguyện, bác ái” dưới vỏ bọc “đấu tranh” ôn hòa, bất bạo động. Nhân phẩm và tư cách đạo đức của những người này xem ra cũng một phường, một “giuộc” với nhau cả, đúng là “kẻ cắp gặp bà già”; chỉ được cái hô hào, chém gió trên facebooktranh thủ thiên tai để trục lợi, xong xuôilại ngồi “thất nghiệp” dài dài. Ông nào nhanh tay kiếm được nhiều thì “vừa có tiền vừa có tiếng”, “tay” nào không nổi bật thì chỉ mất công toi. Những hoạt động “thiện nguyện” như vậy rốt cuộc cũng chỉ là danh xưng, chiêu bài để lừa đảo “kiếm ăn” trên sự đau khổ, mất mát của đồng bào. Khi hết “lộc”, hết “bài” thì họ đều nhanh chân rút ra khỏi “phong trào” để đổ lỗi lầm, thiếu sótlại cho những kẻ khác. Mọi “phong trào dân chủ” giả hiệu từ trước đến nay của các “nhà đấu tranh” này thực chất đều là tập hợp đơn lẻ những hoạt động tư lợi của nhiều cá nhân, chẳng vì mục đích “cao đẹp” nào hết, tất cả họ đều vì lợi ích riêng tư của từng nhóm, từng người; ngay cả trong một nhóm nhỏ cũng tìm mọi cách để “biển thủ”, “ăn chặn” của nhau.


Những người bị thiên tai lũ lụt trong nước đều là những hoàn cảnh đáng lưu tâm, cần sự giúp đỡ ủng hộ của tất cả mọi người, kể cả trong và ngoài nước đúng với truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam “lá lành đùm lá rách”. Tuy nhiên tấm lòng của một số bà con xa quê hương đã lâu, không liên lạc được với người thân, không cập nhật, được thực tế tình hình trong nước nên đã đặt niềm tin không đúng chỗ, số tiền ủng hộ chỉ được một phần nhỏ đến tay người dân bị thiệt hại, còn nữa tự họ chia nhau, khi vỡ lở thì trốn tránh.

Đúng là những kẻ “đểu cáng, giả dối” đến táng tận lương tâm, ăn trên nỗi đau thiên tai, thiệt hại của người dân mà còn trơ trẽn kêu gào “vì đồng bào, vì dân chủ”?!. 

Mong sao những sự việc vừa qua, bà con trong và ngoài nước thấy rõ được bộ mặt thật của những “nhà đấu tranh dân chủ”cho “đồng bào quốc nội và quốc ngoại” này để tránh đặt sự tin tưởng và lòng tốt của mình vào những kẻ xấu, đừng “giao trứng cho ác” vừa tiền mất vừa tật mang, rồi bị thiên hạ chê cười cho là dại dột.

Lan Chi 

VĨNH BIỆT FIDEL CASTRO !

Trước khi đến Peru dự APEC 2016, Chủ tịch nước Trần Đại Quang có chuyến thăm cấp nhà nước tới Cộng hòa Cuba. Trong khuôn khổ chuyến thăm, chủ tịch nước đã tới chào và hội kiến với Lãnh tụ cách mạng Cuba Fidel Castro.

Chủ tịch nước Trần Đại Quang hội kiến Lãnh tụ cách mạng Cuba Fidel Castro. Ảnh: EPA/TTXVN
Thay mặt Đảng, Nhà nước và nhân dân, Chủ tịch nước Trần Đại Quang khẳng định tình cảm chân thành; luôn ghi nhớ và đánh giá cao công lao, đóng góp to lớn của đồng chí Fidel Castro vào việc thiết lập, vun đắp và phát triển mối quan hệ đoàn kết anh em và hợp tác toàn diện giữa Đảng, Nhà nước và nhân dân hai nước Việt Nam - Cuba suốt hơn nửa thế kỷ qua; nhấn mạnh Việt Nam kiên định ủng hộ sự nghiệp cách mạng chính nghĩa của nhân dân Cuba anh em và coi trọng tiếp tục tăng cường mối quan hệ đặc biệt giữa hai nước.

Được biết, mặc dù gần đây sức khỏe không được tốt, ngày 15/11 Lãnh tụ cách mạng Cuba Fidel Castro đã không gặp Thủ tướng Canada Justin Trudeau. Nhưng ông vẫn dành cho người đồng chí Việt Nam, dành tất cả những tình cảm quý báu cho cuộc gặp với Chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang.

Trung Dũng 

MÙA VỌNG

Sáng ngày 14/11/2016, tại nhà thờ Chính tòa Xã Đoài, Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp đã truyền chức cho 39 thầy phó tế. Đây là một buổi lễ không kém phần long trọng khi có sự góp mặt của hơn 250 Linh mục (LM), đông đảo chủng sinh, tu sỹ, hàng chục nghìn giáo dân ba tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình cùng quý khách trong và ngoài nước, đây cũng được coi là một kỷ lục về số tân LM được truyền chức tại Giáo phận Vinh. Cá nhân tôi và mọi người dân đều cho rằng điều đó đã biểu hiện sự lớn mạnh trong hệ thống giáo đồ tín ngưỡng, thể hiện quyền tự do tín ngưỡng của mọi người được Chính quyền các cấp tại Nghệ An nói riêng và Việt Nam nói chung tôn trọng và đảm bảo. 


Sự bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng tại Việt Nam đã được Vatican và nhiều nước trên thế giới ghi nhận. Tuy nhiên, bất cứ sự tự do nào cũng phải là “tự do dân chủ”, phải nằm trong khuôn khổ pháp luật, bất cứ cá nhân, tổ chức nào cũng phải “thượng tôn pháp luật”, phải hoạt động theo khuôn khổ pháp luật, một công dân tốt không thể đứng ngoài và đứng trên pháp luật. Giáo hội Công giáo Việt Nam nói chung và cá nhân các giám mục, linh mục cũng vậy, phải tự nhận thức được trách nhiệm công dân của mình, hãy là một linh mục tốt, một công dân tốt, tránh những suy nghĩ, hành động đi ngược lại lợi ích của mỗi người, của cộng đồng dân cư và của cả dân tộc.

Mới đây Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã có chuyến thăm tới Tòa thánh Vatican và có buổi hội kiến thành công với Đức Giáo hoàng Francis ngày 23/11, tôi bỗng chợt nhớ đến lời răn của Đức Thánh cha Phanxicô trong một lần gặp gỡ các nhân viên của các tổ chức từ thiện và các tù nhân tại thành phố Cagliari (Ý): “… một số người (linh mục) đã muốn làm nổi bật việc làm tốt của họ. Họ không ngừng nói về người nghèo, nhưng sau đó lại lợi dụng những người nghèo khó này để trục lợi cho cá nhân mình. Đó chắc hẳn không phải theo ý muốn của Chúa Giê Su. Tôi đi xa hơn nữa để nói đó là một tội nghiêm trọng. Đó là lợi dụng những người nghèo khó, những người là hiện thân của Chúa Giê su để tô điểm cho chính mình. Đây là một tội nghiêm trọng”. 

Như vậy, theo Đức thánh cha, linh mục phải là người nêu gương sáng trước tiên về đức nghèo khó của Chúa Kito, “người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em được giàu có”. 

Tôi rất rất tâm đắc với lời răn này, đúng như Đức Thánh cha dạy, đã là giám mục, linh mục điều trước tiên là phải “tách mình ra khỏi mọi dính líu đến quyền lực và tham vọng trần thế”, hay nói khác, linh mục có vai trò và chức năng quan trọng nhất là rao giảng tin mừng cứu độ của Đức Chúa và làm chứng trong mọi hoàn cảnh để phục vụ hiện hữu cho các linh hồn đang cần đến Đức Chúa và mong lãnh nhận ơn cứu độ của Đức chúa, linh mục tuyệt đối không có chức năng chính trị hay xã hội, linh mục có quyền nêu lên quan điểm và chính kiến của mình, nhưng không rao giảng chống lại chế độ chính trị, lợi dụng lòng tin để tiêm nhiễm, nhồi nhét vào đầu giáo dân, con trẻ những tư tưởng tiêu cực, kích động tư tưởng hận thù, nhất là những quan điểm đi ngược lại những tư tưởng nhân văn từ Thiên Chúa nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. Tất cả những hành vi đó đều đáng bị lên án, cho dù họ là ai.

Buổi lễ truyền chức cho 39 tân linh mục tại Giáo phận Vinh là một tín hiệu vui mới cho cả giáo dân và lương dân, nhưng những hình ảnh xấu xí mà các Linh mục Nguyễn Văn Phương, Linh mục Đặng Hữu Nam, Linh mục Nguyễn Đình Thục… đã làm trong thời gian qua tại Nghệ An lại gợn lên trong tôi cái cảm giác bất an, lo lắng. Liệu rằng trong 39 vị tân linh mục lần này có đều “tách mình ra khỏi mọi dính líu đến quyền lực và tham vọng trần thế”, có thực hiện đúng vai trò và chức năng quan trọng nhất của một linh mục để được lãnh nhận ơn cứu độ của Đức Chúa…? 

Hay trong số họ lại sẽ có người có cảm quan, có cái nhìn bất mãn sâu sắc và cực đoan về chế độ, sẽ lợi dụng đức tin, lợi dụng nhà thờ, tôn giáo có các bài rao giảng chống lại chế độ chính trị để truyền bá những tư tưởng tiêu cực, kích động hận thù, đi ngược lại tư tưởng nhân văn từ Thiên Chúa, ngược lại tôn chỉ, mục đích của giáo hội… nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc để mưu đồ kinh tế và chính trị?.

“Linh mục thánh thiện thì giáo dân tốt lành”. Tôi luôn mong 39 vị tân linh mục đều thánh thiện, đều biết được đâu là việc nên làm và không nên làm, đều hướng tới hình ảnh người Mục tử nhân hậu, noi gương Chúa trời truyền những lời hay, ý đẹp xuống mọi tông đồ sống tốt đời đẹp đạo.

Lan Chi 

NGHỆ AN: CÁC BẬC PHỤ HUYNH CẦN CẢNH GIÁC TRÁNH BỊ KÍCH ĐỘNG

Sinh thời Bác Hồ đã nói: một dân tộc dốt là một dân tộc yếu, muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội trước hết cần có con người xã hội chủ nghĩa...

Vẫn biết, giáo dục là Quốc sách hàng đầu của mỗi đất nước, trong lúc đất nước ta đang trong quá trình hội nhập, giao lưu xây dựng phát triển kinh tế - văn hóa - xã hội thì nền giáo dục cũng buộc phải có những bước chuyển mình thay đổi thích ứng để trang bị, trau dồi cho những học sinh thân yêu những kiến thức bổ ích phù hợp với con người, xã hội thời nay; thay vì phương pháp giáo dục truyền thống thiên về lý thuyết, nhận thức một cách thụ động thì ngày nay nên giáo dục của chúng ta cố gắng trang bị hướng học sinh chủ động hơn, tiếp cận với các kiến thức thực hành.

Để làm được những điều như vậy, nguồn kinh phí chi ra khá lớn và việc này cần có sự tham gia, đóng góp, hưởng ứng của toàn dân. Chính vì vậy, xã hội hóa giáo dục ra đời. Có thể khẳng định đây là chính sách hoàn toàn đúng đắn và không chỉ ở Việt Nam các nước phương tây cũng đã có và triển khai từ lâu đời dưới nhiều hình thức khác nhau...

Hơn nữa ngân sách của nhà nước ta được thu từ các nguồn: Thuế, phí, lệ phí, khoản đóng góp, viện trợ và các khoản thu từ hoạt động kinh tế nhà nước…và chi ngân sách chi cho: tăng cường cơ sở vật chất như đầu tư phát triển kinh tế và kết cấu hạ tầng, trong đó phần lớn là xây dựng cơ bản, giáo dục, y tế, công tác dân số, khoa học và công nghệ; văn hóa; thông tin đại chúng; thể thao; lương hưu và trợ cấp xã hội; quản lý hành chính; an ninh, quốc phòng…

Với việc chúng ta hội nhập hiệp định TTP và WTO các nguồn thu thuế đang trong quá trình giảm sút đáng kể trong khi yêu cầu chất lượng chi ngân sách cho đầu tư phát triển cơ sở vật chất hạ tầng, đời sống văn hóa xã hội (y tế, văn hóa, giáo dục, thông tin, lương hưu, trợ cấp…) ngày càng đòi hỏi cao tương ứng phát triển xã hội không chỉ ở Việt Nam mà theo kịp các nước phương tây nên yêu cầu đặt ra công tác xã hội hóa các mặt đời sống và xã hội hóa giáo dục là hoàn toàn đúng đắn.

Ở Nghệ An có 480 đơn vị hành chính cấp xã gồm 431 xã, 32 phường và 17 thị trấn ít nhất mỗi đơn vị hành chính xã, phường, thị trấn có: 1 trường mần non, tiểu học, THCS ngoài ra toàn tỉnh có 90 trường THPT; 20 trung tâm giáo dục thường xuyên; 6 trường DTNT; thì ngân sách phân bổ chủ yếu đáp ứng việc chi trả lương cho thầy cô đứng lớp, còn việc xây dựng cơ sở vật chất giáo dục như trường học, phòng thực hành, các nội dung học ngoại khóa…rất cần phụ huynh học sinh chung tay tham gia đóng góp.

Hưởng ứng chủ trương chính sách của nhà nước; đa số các phụ huynh đều nhiệt tình hưởng ứng với tâm nguyện trang bị cho con, em chúng mình những điều kiện tốt đẹp nhất về trí thức, sức khỏe…để sau này vững tin vào đời.

Tuy nhiên, ở đâu đó vẫn có một số trường học triển khai thực hiện khá cứng nhắc, chưa chú trọng tuyên truyền phổ biến việc tham gia đóng góp các khoản xã hội hóa dẫn đến chưa đạt được thống nhất cao, lạm thu, thu sai các khoản xã hội hóa từ đó nảy sinh một số phản ứng từ các cấp cơ sở. Cụ thể tại một số trường mần non, tiểu học, THCS như: Tân Kỳ, Yên Thành, Diễn Châu, Đô Lương, Quỳ Hợp, Nghĩa Đàn.

Tuy nhiên sau khi phát hiện sự việc Sở Giáo dục Nghệ An đã tiến hành thanh tra, kiểm tra và có văn bản nhắc nhở, kiểm điểm nghiêm túc và có hình thức xử lý phù hợp đối với hiệu trưởng và các cá nhân liên quan đã có vi phạm do thu sai quy định, yêu cầu những trường thu sai, thu vượt mức quy định phải trả ngay cho phụ huynh, học sinh.

Đáng lên án, trong thời gian gần đây một số đối tượng phản động, chính trị ở các huyện Yên Thành, Quỳnh Lưu như: Nguyễn Công Huân (facebook: Tay Nguyen), Hồ Huy Khang (facebook: Hồ Huy Khang)…đã lợi dụng việc thu sai hoặc việc thu xã hội hóa trên cơ sở tự nguyện để kích động một số phụ huynh học sinh đóng góp xã hội hóa mức 5.000đ; 10.000đ kéo lên phản đối không đóng các khoản xã hội hóa và yêu cầu nhà nước phải đảm bảo quyền lợi đầy đủ…






Một số hình ảnh số facebook xấu lợi dụng xã hội hóa bêu xấu, kích động tại Nghệ An

Dù không phải là phụ huynh học sinh nhưng chúng luôn tiếp cận phụ huynh học sinh để xuyên tạc, xúi dục một số phụ huynh học sinh thiếu hiểu biết để kéo lên phản đối làm khó khăn cho việc nâng cao chất lượng dạy và học.

Ngày 20/11 đã qua, thiết nghĩ ngoài sự tôn vinh, tri ân công ơn thầy cô không chỉ là trong ngày 20/11. Mỗi phụ huynh, học sinh chúng ta hãy cùng nhau ủng hộ chính sách của nền giáo dục xã hội hóa để mang lại nhưng quyền lợi chính đáng cho chính con em chúng ta và đó là cách thể hiện tri ân, kính trọng những thầy, cô giáo đáng kính, đáng quý trọng đã mang lại kiến thức vô giá cho chúng ta. 

Mã Ngọc

CHUYẾN THĂM VIỆT NAM NĂM 1973 CỦA FIDEL

Người anh hùng Cuba, một lãnh tụ cộng sản mà CIA hàng trăm lần âm mưu ám sát bất thành, đã hiên ngang đến tại đất lửa tuyến đầu Quảng Trị mới được giải phóng, phất cao ngọn cờ của Mặt trận giải phóng, có thể bị không kích hoặc pháo kích bất cứ lúc nào..



Một trong những nỗi ân hận day dứt của ông là không đến được Việt Nam trước ngày 2/9/1969 để được gặp Bác Hồ.

Năm 2013, nhớ lại chuyến thăm này, Fidel viết:

"Trở lại với những kỷ niệm trong chuyến thăm của tôi tới Việt Nam, nguồn cảm hứng để viết những dòng này, tôi không có đặc ân được gặp Hồ Chí Minh - người sáng lập đầy huyền thoại ra nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, đất nước của người An Nam mà người anh hùng dân tộc của chúng ta - Jose Marti - đã nói đến một cách sinh động năm 1889 trên quyển tạp chí dành cho cho thiếu nhi mang tên Tuổi Vàng.

Ngày đầu tiên tới đất nước anh em đó ngày 12/9/1973, sau khi hiệp định được ký giữa Việt Nam và Mỹ, tôi được thu xếp ở tòa nhà cũ của Toàn quyền Đông Dương. Tôi được đồng chí Phạm Văn Đồng - khi đó là Thủ tướng - đưa đến tận nơi. Người chiến sĩ rắn rỏi đó - khi còn lại một mình với tôi tại ngôi nhà cũ được xây dựng bởi nước Pháp ''mẫu quốc'' - đã òa khóc. "Xin lỗi" - đồng chí nói, “nhưng tôi đang nghĩ về hàng triệu thanh niên đã hy sinh trong cuộc chiến này”. Trong thời khắc đó, tôi cảm nhận được đầy đủ về sự tàn khốc của cuộc chiến. Đồng chí cũng phàn nàn về những thủ đoạn lừa gạt của Mỹ.

... Trong bài viết ngày 14 tháng 2 năm 2008, tôi đã viết những đoạn sau:

“ất cả những cây cầu, trong suốt chặng đường, nhìn rõ từ trên không giữa Hà Nội và miền Nam, tất cả đều bị phá hủy, không có ngoại lệ; những ngôi làng bị tàn phá và ngày nào cũng có những quả bom chùm được ném với mục tiêu phát nổ tại các cánh đồng lúa nơi mà trẻ em, phụ nữ và cả những cụ già nhiều tuổi làm việc để sản xuất lương thực.

Có thể thấy rất nhiều hố bom đạn trên những con đường dẫn lên các cây cầu. Thời đấy không có các loại bom được dẫn đường bởi tia laser có độ chính xác hơn nhiều. Tôi đã phải yêu cầu để được thực hiện chuyến đi đó. Các bạn Việt Nam lo sợ tôi có thể trở thành nạn nhân của những cuộc phiêu lưu Mỹ nếu chúng biết được sự có mặt của tôi tại khu vực đó. Đồng chí Phạm Văn Đồng đã đi cùng tôi trong suốt chuyến đi.

Chúng tôi bay trên bầu trời tỉnh Nghệ An - nơi Hồ Chí Minh đã sinh ra. Tại tỉnh này và Hà Tĩnh đã có hai triệu người chết vì đói năm 1945 - năm kết thúc Chiến tranh thế giới thứ II.

Chúng tôi hạ cánh xuống Đồng Hới. Tại tỉnh nơi có thành phố bị tàn phá này, đã có hàng triệu quả bom bị ném xuống. Chúng tôi đi thuyền qua sông Nhật Lệ. Chúng tôi thăm một điểm sơ cứu người bị thương của Quảng Trị. Chúng tôi thấy rất nhiều xe tăng M48 được thu giữ. Chúng tôi đi qua con đường làm bằng gỗ mà một thời là quốc lộ đã bị bom đạn tàn phá.

Chúng tôi đã gặp các người lính trẻ Việt Nam đầy vinh quang trong cuộc tấn công Quảng Trị. Điềm tĩnh, kiên quyết, rám nắng mặt trời và chiến tranh, một cái nheo nhẹ trên mi mắt của một tiểu đoàn trưởng, không thể hiểu được tại sao họ có thể chịu đựng được nhiều bom đạn đến thế. Họ xứng đáng được ngưỡng mộ.

Ngay trong buổi chiều ngày 15/9 đó, trên đường quay trở lại theo một lộ trình khác, chúng tôi đã gặp 3 trẻ nhỏ bị thương, hai trong số đó rất nặng; một bé gái 14 tuổi trong tình trạng sốc với một mảnh thép trong bụng. Đó là những đứa trẻ đang làm đất trên cánh đồng, cho đến khi một cây cuốc chạm phải quả bom bi. Những bác sĩ Cuba tháp tùng đoàn đã chăm sóc trực tiếp trong vòng nhiều giờ và đã cứu được tính mạng các cháu. Tôi đã trở thành nhân chứng của những trận ném bom tại miền Bắc Việt Nam.

… Lino Luben Perez - phóng viên Hãng Thông tin quốc gia AIN - nhắc lại trong một bài viết được đăng vào ngày 1/12/2010, một câu nói của tôi vào ngày 2/1/1966 trong lễ kỷ niệm 7 năm cách mạng Cuba thành công: “Đối với Việt Nam, chúng ta không chỉ sẵn sàng trao tặng đường của chúng ta mà còn hiến dâng cả máu của mình, nó còn có giá trị hơn đường rất nhiều”.

Ở phần khác của bài viết, phóng viên của AIN viết:
Trong nhiều năm, hàng nghìn thanh niên Việt Nam đã học tập ở Cuba theo các chuyên ngành khác nhau, kể cả tiếng Tây Ban Nha và tiếng Anh và một số lượng đáng kể sinh viên Cuba học tiếng Việt ở Việt Nam.

Những chuyến tàu Cuba mang đường cập cảng Hải Phòng ở miền Bắc bị Mỹ ném bom bắn phá và hàng trăm kỹ thuật viên Cuba làm việc trong thời gian chiến tranh như các chuyên gia xây dựng.

Một số đồng hương khác của chúng ta tiến hành xây dựng các trại nuôi gia cầm để lấy thịt và trứng.

Có một sự kiện rất quan trọng, đó là việc cập cảng Cuba của chuyến tàu hàng đầu tiên từ Việt Nam. Ngày nay, sự hợp tác kinh tế nhà nước hay doanh nghiệp và sự hiểu biết chính trị giữa hai đảng và mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước được duy trì và tăng gấp bội.

Xin thứ lỗi cho tôi về sự nỗ lực khiêm tốn khi viết những dòng này nhân danh mối quan hệ hữu nghị truyền thống với Việt Nam.

Mai Anh 

 
Chia sẻ